Jun 1, 2017

đêm xa-xưa của những áo dài lụa


Image result for Evening Walk


Evening Walk
by Charles Simic

You give the appearance of listening
To my thoughts, O trees,
Bent over the road I am walking
On a late summer evening
When every one of you is a steep staircase
The night is slowly descending.

Đi Bộ Đêm

Mi cho sự hiện hữu lắng nghe
Trong trí ta, những tàng cây,
De ra mặt con đường ta đang tản bộ
Trong một đêm cuối mùa hè
Khi mỗi thân cây là một bậc thang
Đêm dần dần đổ xuống con dốc.

The high leaves like my mother’s lips
Forever trembling, unable to decide,
For there’s a bit of wind,
And it’s like hearing voices,
Or a mouth full of muffled laughter,
A huge dark mouth we can all fit in
Suddenly covered by a hand.

Những chiếc lá trên cao như môi của mẹ
Thường run, không thế quyết đoán,
Vì cơn gió cứ đung đưa mãi,
Và nó giống như những lời nói thầm thì,
Hay là những tiếng cười khúc khích,
Trong chiếc miệng đêm đen khổng lồ
Bỗng dưng bị một bàn tay che kín.

Everything quiet. Light
Of some other evening strolling ahead,
Long-ago evening of silk dresses,
Bare feet, hair unpinned and falling.
Happy heart, what heavy steps you take
As you follow after them in the shadows.

Vạn vật lặng im. Ánh sáng
Của vài màn đêm khác đang đi phía trước,
Đêm xa-xưa của những áo dài lụa,
Bàn chân không, tóc xỏa dài.
Lòng bồi hồi, ôi những bước chân vui
Khi em bước theo sau chúng trong đêm tối.

The sky at the road’s end cloudless and blue.
The night birds like children
Who won’t come to dinner.
Lost children in the darkening woods.

Bầu trời ở cuối đường không mây và xanh thẩm.
Loài chim đêm yêu thích trẻ con
Sẽ không đến buổi ăn tối.
Trẻ con bị lạc lối trong những tàng cây nhuộm  màu đêm.


Lý Ốc phiên dịch