Apr 3, 2017

mùa xuân, nếu lại làm thơ


Image result for johanna harmon

Tháng ba, mùa xuân đến.

Tôi còn mắc nợ Tự Do và Cổ Điến.


Tôi vỏ vẻ làm thơ như là một trò chơi và niềm vui. Mặc dù chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ in "tác phẩm" của mình thành book cho đàng hoàng. Một, tại nó lung tung quá. Kế, hở đâu xâu đó. Khi nào tôi cảm thấy hứng chí thì viết xuống bài thơ khá dễ dàng. Một cánh hoa đào ngày mùa xuân, bản nhạc tình  cũ rích, tấm tranh của ai, bài thơ cũ mèm, một ánh mắt, nụ cười bất chợt đâu đó, đều có thể khiến tôi bồi hồi bàng hoàng lưu bút.

Muốn làm thơ, ngoài yêu, trước hết tôi phải đọc chứ. Đọc đối với tôi để luyện. Luyện thôi nhưng không copy. Như người chơi guitar, piano, đờn gáo, đều phải luyện bài tập danh tác. Tôi đọc thơ danh tác của danh sĩ không nhiều. Vài nhà thơ Mỹ, Ấn theo thể free verses. Một vài nhà thơ Tự Do của VN. Trong đó, là Thanh Tâm Tuyền. Còn cổ điển, ngoài các điển phạm Lục Bát (có tính mô phạm) Kiều và Lục Vân Tiên, ở thế hệ của tôi, như nhiều người yêu thơ khác, tôi đọc thơ 7 chữ Tô Thùy Yên, Lục Bát Bùi Giáng, Phạm Thiên Thư, Viên Linh, Cung Trầm Tưởng.

Cuối tháng ba ở Mỹ là bước vào mùa xuân. Cây plum ở sau nhà đang trổ hoa năm cánh nhỏ đồng tiền màu pink. Cherries blossom trắng, hồng chung quanh neighborhood cũng trang hoàng điểm xuyết. Loài chim hoang dã chíu chít. Thỏ hoang bắt đầu xuất hiện lòng vòng ban đêm. Người yêu thiên nhiên và thi ca, tôi nghĩ, khó mà bất lưu tâm ngoại cảnh.

Cuối tháng ba vào tháng tư cũng chính là phong vận đen đủi. Lại tháng tư đen nữa. Ủa, mà nó đen hoài sao? Tôi điểm lại, đen hoài. Liên tục. Hết Cửu Long nhiễm phèn, đến biễn Đông giàn khoan nhấp nháng. Hết dân oan uất trời thì có ngay tù nhân lương tâm nghẹn đất. Đang Formosa thải độc hừng hực thì a lê hấp giải phóng vỉa hè. Đâu đã nghỉ, liền tay là "lệnh" cấm ca khúc thời Mỹ Ngụy. Bức xúc. Trăn trở. Ông Lão Tử nói: "Xử đại quốc như phanh tiểu tiên .."  "Điều hành nước lớn như nấu con cá nhỏ, nấu cá mà trăn trở hoài thì cá nát".

Người làm thơ không thể không có tình yêu, không thể vô tâm trước cảnh vật đất trời và thiên nhiên muôn thú. Nghèo hèn cũng làm thơ được. Làm càng hay nữa là. Nhưng ác ôn độc địa thì chịu. Chịu chết. Tôi nghĩ tới dòng nước "xả thải" đen sì cá chết sình dọc bờ biển miền Trung VN là tôi đã muốn ... bịnh. Chịu. Thơ phú gì cũng ngỏm. Không làm sao được, nếu tôi phải xử vào cảnh đó.

Mùa xuân, nếu lại làm thơ, tôi làm thơ và tôi mang ơn. Bởi vì tôi vẫn còn mắc nợ Tự Do và Cổ Điển. Vậy đi.

















Ngày mùa xuân đem tình theo tiếng hát
Khúc mùi ngâm con nhện biết chăng tơ
Ai còn viết những lời không chết nắng
Những buồn vui nhắc nối chuyện bây giờ


Ngày Sơ Hạ có tầng ngày xanh
Buổi thanh thiên trả lại ngoan hiền
Chim với cá đua về theo nước
Tội tình chi hối hận cầm canh

Ở chổ ngả rẽ tôi đứng lại một mình với cái hốc sâu
Tháng Tư nhìn xuống đen đúa sâu thẳm và mất hút
Để làm gì
Tôi dợm bước, phía trước là đoàn lữ hành nắng đợi
Ngày mùa xuân con suối nhỏ Coal Creek Park Trail
Tháng Tư không chừng cái hốc đen cũng đang nhìn


Tôi mang về từ cửa tiệm người Indian một scarecrow
Cho em tặng phẩm đương mùa
Thằng đuổi quạ có vẻ cáu kỉnh nhưng hay quên
Đứng mé hiên nhà canh chừng làm kiểng
Để rồi thế nào em sẽ đặt nó một cái tên cho mùa Thu
Buổi tối, khi mưa râm hảy còn
Và em ngủ quên theo những sợi tóc còn ẩm mùi lá phong

Northwest, Spring weather
Black Raccoon
........................................................................
* Paingting: Spring's Warmth, by Johanna Harmon, 1968
* Thơ: Trích thơ của tác giả  BR