Dec 6, 2016

thành phố yên lặng dị thường



















Những Chiếc Đồng Hồ Mệnh Chung

The Clocks of the Dead
by Charles Simic

One night I went to keep the clock company.
It had a loud tick after midnight
As if it were uncommonly afraid.
It's like whistling past a graveyard,
I explained.
In any case, I told him I understood.

Một hôm, tôi làm bạn với cái đồng hồ treo.
Nửa đêm nó kêu tic một tiếng lớn
Như là e sợ chuyện gì đó bất thường.
Cũng giống như tiếng huýt gió đi ngang qua nghĩa trang
Tôi giải thích.
Dù sao chăng nữa, nói với nó tôi  rất cảm thông.

Once there were clocks like that
In every kitchen in America.
Now the factory's windows are all broken.
The old men on night shift are in Charon's boat
The day you stop, I said to the clock,
The little wheels they keep in reserve
Will have rolled away
Into many hard-to-find places.

Từng có những chiếc đồng hồ như thế
Trong từng căn bếp ở xứ Huê Kỳ.
Còn bây giờ tất cả xưởng chế tạo đều dẹp tiệm.
Những thợ già làm ca đêm đã xuống đò về miền Lạc Cảnh
Ngày mi dừng lại, tôi nói với cái đồng hồ,
Những bánh xe nhỏ người ta để phòng hờ
Sẽ quay long lốc
Văng vào  nhiều nơi thật-khó-tìm.

Image result for clock in kitchen

Just thinking about it,
I forgot to wind the clock.
We woke up in the dark.
How quiet the city is, I said.
Like the clocks of the dead, my wife replied.
Grandmother on the wall,
I heard the snows of your childhood
Begin to fall.

Nghĩ về nó mà xem,
Tôi đã quên lên dây thiều.
Chúng tôi thức giấc trong màn đêm.
Thành phố yên lặng dị thường, tôi nói.
Như những chiếc đồng hồ lâm tử, vợ tôi tiếp lời.
Này bức ảnh của Bà treo trên tường,
Tôi nghe  những bông tuyết bay thời Bà thơ ấu
Bắt đầu rơi.