Sep 13, 2016

sự bất thường của phù hư

5 câu
gio-o.com phỏng vấn
Về Văn Chương Mạng

Lý Ốc BR

Image result for seagull on pole in sunset1: Văn Chương Mạng. Với người tiêu thụ tham gia vào mạng internet hiện nay, có khuynh hướng tiên đoán là sản phẩm tưởng tượng như truyện/chuyện dài ngắn sẽ lụi. Các hàng thật như tản mạn/tự chuyện … sẽ lên, bạn nghĩ thế nào?

Lý Ốc BR: Tưởng tượng là phần thưởng Hoá Công dành cho con người. Những nhà khoa học thực nghiệm lừng danh nhất như Albert Einstein hay Steve Jobs đều bái phục sự tưởng tượng, theo họ, nếu không có tưởng tượng thì sẽ không có tài năng và sản phẩm khoa học kỹ thuật. Albert và Steve là những khoa học gia, kỹ thuật gia nghệ sĩ. Trở lại chuyện Văn Chương Mạng, tôi nghĩ vai trò của tưởng tượng cũng không thể tàn lụi. Bằng cớ là thơ, thơ mạng còn nhiều quá trời. Hoặc, trường thiên tiểu thuyết Harry Potter danh trấn giang hồ thế giới. HP không phải là văn chương mạng, nhưng mạng văn chương rõ ràng đã không thể chôn vùi văn chương tưởng tượng nặng ... ký. Tuy nhiên, vấn đề nào cũng có phần giới hạn. Internet đơn giản chỉ là kỹ thuật điện tử. Nó tiện dụng truyền tin, rất nhanh, và thường là free, miễn phí. Từ đó nó mang đặc tính cá nhân đơn lẻ rất lớn. Một người yêu thích văn chương hắn có thể tự mở trang blog, hay website riêng để làm thơ viết văn dễ dàng. Hắn ta cũng sẽ có thể gởi sáng tác đến các trang văn chương khác không có gì khó. Do đó, đặc tình vừa cá nhân vừa không tốn tiền khiến văn chương mạng có khuynh hướng ngắn hơn, thật hơn. Tự chuyện, tản mạn, vốn dĩ ngắn và gần sự thật, sẽ thích hợp hơn. Mà ngay cả thơ có lẽ cũng thế.

2: Bạn có thể cho biết nơi bạn đang sống, và liên hệ môi trường đang sinh sống của bạn với sinh hoạt Văn Chương Mạng của cá nhân bạn. Bạn có nhu cầu chia sẻ những sáng tác của bạn với những người đang sinh hoạt hàng ngày với minh không ? Có thì tại sao , và không thì tại sao ?

Lý Ốc BR: Tôi cũng có một trang blog cá nhân. Tôi viết và post nhiều đề tài khác nhau. Văn chương, nghệ thuật, thể thao, thời sự v.v... Tôi cám ơn kỹ thuật internet nhưng tôi lại không thích hình thức "giao lưu" trên mạng. Trang blog cá nhân của tôi đóng kín phần comments. Ở vài trang văn học khác tôi lại có nêu ý kiến, quan điểm riêng, thế thôi chứ không muốn giao lưu và không muốn tranh ... cãi. Điều này có vẻ hơi mâu thuẫn, tuy nhiên nó đem lại cho riêng tôi sự nhẹ nhàng tâm trí, hơn là bận bịu với kiểu "mua trâu vẽ bóng" như theo cách người bình dân nói. Tôi nghĩ người tham gia trò chơi liên mạng nên có cái tâm "điệu nghệ", cho không cầu nhận, thi ân bất cầu báo (hơi nổ) thì họ mới không chán nản với sự bất thường của phù hư. Nhưng mà tôi sống tại vùng Tây Bắc Hoa Kỳ, chuyện có thể khác với người Việt Nam nội địa mặc dù là không gian ảo. (còn tiếp)

gio-o.com