Apr 11, 2016

tranh hà cẩm tâm

                                       

   









                                                                       












HÀ CẨM TÂM 
1933-2016

 1. Họa sĩ có thể nói sơ về thân thế  mình

Chân dung hoạ sĩ Hà Cẩm Tâm
do hoạ sĩ Trương Thị Thịnh vẽ
Tôi được sanh ra trong một gia đình địa chủ ở Hậu Giang, nay là tỉnh Đồng Tháp, trước là quận Cao Lãnh, tỉnh Sa Đéc.  Ba tôi là người rất sính văn chương và yêu nghệ sĩ.  Tôi có 5 người chị đẹp nên phần đông các ông văn nghệ sĩ miền Bắc, Trung, Nam đều có ghé qua nhà.  Tôi học được mẹ tôi về tình thương yêu và lòng nhân hậu đến các người tá điền nghèo khó và lòng nhẫn nhục vô bờ.  Bà ân cần nhìn họ mỗi năm chèo ghe đến đong lúa ruộng và âm thầm cho họ những đặc ân và thường nói với các con:  Người ta ăn ở thì còn, các con ăn thì hết.  Hành động và tình cảm của mẹ tôi đã tạo cho tôi thành một người cũng gần giống như mẹ tôi cho đến bây giờ.

2. Ngoài tài năng ra, nhu cầu nào bức bách người sáng tạo tìm đến với hội hoạ ? Anh tìm đến với vẽ từ bao giờ và do vì đâu

Nghệ thuật là nhu cầu tối ư cần thiết cho con người để được giải thoát ra khỏi ngục tù của thành kiến, xiếng xích của thói quen để thăng hoa.  Như cô bé Alice bước vào quê hương thần tiên với màu sắc huy hoàng của kỳ hoa dị thảo.  Tôi không thích sự chật chội và sự lập đi lập lại nhàm chán.  Tôi muốn có một thế giới rộng rãi hơn, nguy nga hơn mà do tôi tự tạo ra là nghệt thuật tạo hình, là hội họa.  Nghệ sĩ không sáng tạo là nghệ sĩ chết.  Vì tôi biết tôi, tôi thương tôi và tôi thương người, nên suốt 26 năm xa quê nhà, không năm nào là tôi không vẽ tranh.  Tôi vui và người cũng vui, tôi hạnh phúc và người cũng hạnh phúc.  Tôi bắt đầu vẽ tranh lúc 12 tuổi.  Khi tôi vào bưng biền  kháng chiến chống Pháp và trở về Gia Định vào học trường Mỹ Thuật vào năm 1951.  Như là một giấc mơ đã thành sự thật.  Ông thầy dạy vẽ ở bậc tiểu học vào năm 1944 là một hình ảnh thật đẹp mà tôi hằng mơ ước.  Con xin cám ơn thầy.

Source:  gio-o.com; gio-o.com phỏng vấn