Apr 1, 2016

trăm năm cửa khép hờ mưa nắng


Cung Trầm Tưởng, Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cung Tiến

Gọi Em Dậy

Gọi em dậy trời mờ trên đồi
Hớt hải mai xa ngựa nẹt đuôi
Lông bờm mướt da căng gõ móng mặt đất nhớ
Mai còn trăng, úa lững thững tuần trăng
Trở về Trở về trên dấu cỏ sương

Gọi em dậy hoang mang mưa nhỏ
Lặng thinh mai phố xám đường cổ thành
Hoa rêu bèo cầu đá tường long lở
Mai ngu ngơ trăng sọi quạnh đầm trời
Trở về Trở về theo luống heo may.

Gọi em dậy ngày quen lạ sảng
Rủ rượi mai hơi hướng đêm thu
Rừng mắc cở mắt nghiêng tóc lả tả
Mai tinh mơ chết lửng tay hờn
Trở về Trở về trả lốt tịch dương

Gọi em dậy gọi em dậy
Nhìn suốt chiêm bao cười cợt gió
Đỉnh núi ngất xanh khắc tình sầu

Thanh Tâm Tuyền
(báo Văn, SG 9.1972)





Trăng tà soi tịch lặng trường thành

Con chim bói cá trong tàn tối
Soi vĩnh hằng xanh rợn mặt hồ
Hư ảnh lờn rờn tụ tán tụ
Hoài công không định nổi chân như

Trời đất thì buồn như xác rỗng
Ta thì như gió tuyệt bơ vơ
Trăm năm cửa khép hờ mưa nắng
Mãi chẳng ai về qua gọi cho

Ta đợi nghe chừng thiên cổ mỏi
Hàng hàng thân trụ đứng hư hao
Hoàng hôn thần thánh bưng mặt khóc
Ta chẳng buồn thăm hỏi tại sao

Ôi đá địa cầu vần vụ mộng
Ai xưa qua yểm lại tình sầu
Thời gian rũ trắng xương làm nhớ
Gió cát không nguôi khóc dãi dầu.

Chuyện trần thế nghe như thất thiệt
Kẻ sống còn tóc dựng kinh hoàng
Vương tử sao đời đến nỗi vậy
Đất ta, ta giẫm mà ghê chân

Thánh đế băng hà thái miếu sập
Trăng tà soi tịch lặng trường thành
Mùa đông sắt thép rét như phỏng
Quân rã còn ai điểm trống canh

Kẻ mới tới bày tòa giữa chợ
Giải người ra sỉ mạ ba đời
Cho đeo bản dong đi khắp phố
Bắn bỏ bên đường cấm nhận thây

Chĩa súng đuổi người ra khỏi đất
Đày đi biền biệt miệt thiên thu
Đuổi cả người chết ra khỏi mộ
Cày nghĩa trang trả vói thâm thù
...

Tô Thùy Yên
Sài Gòn 1988, USA Saint Paul 1994
(trích, Thơ Tuyển TTY) 

.....................................................
Source: gio-o.com talawas