Feb 2, 2016

xuân khỉ dó



photo Lệ Liễu:  gio-o.com

Mỗi năm tầm được một chữ đắc ý. Tôi thích. Có khi đặt xong cũng hơi ương đầu tự hỏi chữ đó có sần sùi quá chăng. Chúng sẽ khó nghe. Hạ sẽ ghét bỏ.

Ất Mùi 2015 tôi đặt là Xuân Dê. Năm Bính Thân 2016 tôi đề là Khỉ Dó. Năm ngoái, dùng được một chữ Dê. Năm nay tương được một chữ Dó. Xuân Dê. Xuân và Dê hoàn toàn âm nôm. Rất thô. Rất nhám. Nhưng là đời gom những mảnh sắt nhọn hoắt hiện thực. Nếu không được vào vai chủ biên, có lẽ tôi không thể nào dùng được chữ Dê cạnh chữ Xuân. Người đời rất khó chấp thuận. Vì nghe chướng. Vì nghe không thông thường. Vì nghe thô bỉ. Nhưng cá nhân mình là một người rất mông lung giữa kho nhám đời thường và mảnh sáng tạo đẹp của tác phẩm, tôi thích thách thức và thử nghiệm xem giữa sự vắt các kho đời đem quẳng vào tác phẩm sáng tạo. 


Bao nhiêu sự thật có thể ráp thành bức tác phẩm hoàn hảo. Vốn nhạy cảm với đời sống thường và đời sống của những con chữ, tôi thường xuyên bị dằn vặt giữa cách giao chuyển đời sống lên con chữ như thế nào để mình có thể chia sẻ niềm hoan lạc và đau đớn của đời sống lên trên một tấm thảm phong phú của trí tưởng và cứng gù của các con chữ.

Số đông kính quý Giáp Ất Bính Đinh Mậu Kỷ Canh Thân Nhâm Quý. Tôi thì chơi hai chữ Dê với Dó rất nôm na ra ngoài số đông.Tôi rất hài lòng với chữ Dó. Sung sướng tìm được một chữ “Dó” tiệp âm với “Gió mà lại chuyên chở được nơi chốn phô trương sáng tạo chữ nghĩa.
Dó trong tiếng Việt nổi bật nhất là loại giấy dó.. Giấy dó màu gỗ cây hay màu cám lợn. Úa vàng. Mỏng manh. Lụa là. Nhìn giấy dó rất dễ ưa. Cầm dễ thân. Ngày xưa các chàng cúi gập mình lên đó viết chữ. Đó là thế giới giữ lại chữ là chữ. Người Á Châu xưa dùng mực đen vắt viết lên giấy dó để lưu truyền đời sống.

2016
lê thị huệ