Feb 25, 2016

con ngựa kéo xe đứng một mình giũ nước mưa



In 1945 Eliot wrote: "A poet must take as his material his own language as it is actually spoken around him." Correlatively, the duty of the poet, as Eliot emphasized in a 1943 lecture, "is only indirectly to the people: his direct duty is to his language, first to preserve, and second to extend and improve." Thus he dismisses the so-called "social function" of poetry.

Vào năm 1945 Eliot viết: "Một nhà thơ phải viết bằng chính ngôn từ riêng của hắn thật sự trò
chuyện vây quanh hắn." Tương tự, bổn phận của nhà thơ, như Eliot nhấn mạnh vào bài thuyết trình 1943: "chỉ là đi đến người đời một cách gián tiếp: trách nhiệm của hắn ta là với từ ngôn của hắn, thứ nhứt là để giữ gìn, thứ nhì là mở rộng và cải thiện." Do vậy hắn cáo từ điều gọi là "phần vụ xã hội" của thơ ca.

Poem: T. S. Eliot (1888-1965)
Phiên dịch: Lý Ốc  

Preludes

I
The winter evening settles down
With smell of steaks in passageways.
Six o’clock.
The burnt-out ends of smoky days.
And now a gusty shower wraps
The grimy scraps
Of withered leaves about your feet
And newspapers from vacant lots;
The showers beat
On broken blinds and chimney-pots,
And at the corner of the street
A lonely cab-horse steams and stamps.

And then the lighting of the lamps.

II
The morning comes to consciousness
Of faint stale smells of beer
From the sawdust-trampled street
With all its muddy feet that press
To early coffee-stands.
With the other masquerades
That time resumes,
One thinks of all the hands
That are raising dingy shades
In a thousand furnished rooms.

III
You tossed a blanket from the bed,
You lay upon your back, and waited;
You dozed, and watched the night revealing
The thousand sordid images
Of which your soul was constituted;
They flickered against the ceiling.
And when all the world came back
And the light crept up between the shutters
And you heard the sparrows in the gutters,
You had such a vision of the street
As the street hardly understands;
Sitting along the bed’s edge, where
You curled the papers from your hair,
Or clasped the yellow soles of feet
In the palms of both soiled hands.

IV
His soul stretched tight across the skies
That fade behind a city block,
Or trampled by insistent feet
At four and five and six o’clock;
And short square fingers stuffing pipes,
And evening newspapers, and eyes
Assured of certain certainties,
The conscience of a blackened street
Impatient to assume the world.

I am moved by fancies that are curled
Around these images, and cling:
The notion of some infinitely gentle
Infinitely suffering thing.

Wipe your hand across your mouth, and laugh;
The worlds revolve like ancient women
Gathering fuel in vacant lots.



Dạo Khúc

I
Đêm mùa đông buông xuống
Với mùi thơm steaks khắp ngõ phố phường.
Sáu giờ.
Mùi cháy-khê chấm dứt những ngày mờ sương.
Và bây giờ một cơn mưa phùn bao phủ
Những lớp lá cây khô
Nhớp nhúa gần ngập bàn chân
Và những tờ báo nằm dưới vệ đường vắng;
Mưa phùn gió giật
Đập vào những màn sáo đứt và ống khói lò sưởi,
Ở góc đường
Con ngựa kéo xe đứng một mình giũ nước mưa.

Và rồi đường phố cũng lên đèn.

II
Buổi sáng lại đến trong ý thức ráo hoảnh
Của mùi hương rượu beer nhạt thếch
Từ con đường lẹp-nhẹp
Với những dấu chân in bùn đất
Đến những cái quầy-cà-phê sáng sớm.
Cùng với những vũ  hội hoá trang khác
Mà thời gian hồi phục,
Có người  nghĩ về những bàn tay
Đưa lên từ những bóng tối xám mờ
Trong hàng ngàn căn phòng đầy ắp vật chất.

III
Anh ném cái mền khỏi giường,
Anh nằm ngửa, và chờ đợi;
Anh chợp mắt, và thấy đêm hiển lộ
Hằng ngàn những hình ảnh xấu xí
Mà tâm hồn anh đã bị nhào nặn;
Những hình ảnh chúng nhấp nháy trên trần nhà.
Và khi tất cả thế gian quay trở lại
Và ánh sáng trườn vào giữa khe cửa sáo
Anh nghe tiếng những con chim sẻ kêu ngoài máng.
Em mang ảnh hình của đường phố
Trong khi đường phố chả mấy hiểu em;
Ngồi dọc theo cạnh giường, nơi
Em quấn những lọn giấy vào tóc,
Hay ôm đôi bàn chân vàng võ
Trong lòng đôi tay đan chéo vào nhau.

IV
Tâm hồn hắn vươn ra khít ngang những vùng trời
Nhạt mờ đằng sau một block phố,
Hay bị dẫm bỡi những bước chân
Vào lúc bốn, năm, và sáu giờ;
Và những ngón tay cụt ngũn đang nhồi thuốc vào pipes.
Và những tờ báo buổi chiều, và những cặp mắt
Quyết chắc một vài điều như đinh đóng cột,
Lương tri của một con đường hắc ám
Nôn nả đưa giả định cho thế gian.

Tôi được di chuyển bởi những thứ huê dạng cuộn tròn
Chung quanh những hình ảnh này, và dính lấy:
Ý niệm của một vài sự tử tế vô hạn
Những chuyện đớn đau vô cùng.

Em che bàn tay ngang miệng,và cuời;
Nhân gian tự xoay vòng như những người phụ nữ cổ
Gom củi chất đống trên những khoảng sân trống.

Northwest, 2/2016

........................................................................
* the burnt-out: mùi cháy-khê, ở những nơi sương mù và lạnh 
không khí thường toả mùi hăng như cháy khét rất dễ nhận ra.
* English translation sources:  poetryfoundation.org