Feb 21, 2016

cơ chế bầu cử dân chủ

Democracy concept in Communist Vietnam 

 Khái niệm, kiến thức DC là điều mơ hồ

Thật ra, ngay tại "bản thân" người ứng cử cũng phải tuân theo luật chơi Dân Chủ. Tiến trình ứng cử không chỉ loay hoay ở cái khâu "tranh đấu" được lên danh sách. Nó còn là một kỹ thuật, nghệ thuật thuộc chiến dịch tranh cử khá gian nan vất vả . Và, khá tốn ... tiền. Đó là tự do dân chủ. Anh không thể chỉ thủ đắc DC bằng "khái niệm" không thôi. Ngoài kiến thức, anh còn phải chứng tỏ có uy tín, và có kinh nghiệm lĩnh vực mà anh theo đuổi .

Khái niệm, kiến thức là điều mơ hồ. Nhưng uy tín và kinh nghiệm chính là điều người ta biết được về anh. Nói thí dụ, trong khi tranh cử, anh cần tổ chức gây quỷ chẳng hạn, nếu anh không có uy tín (từng giữ lời hứa), không có kinh nghiệm (từng hoạt động, làm việc), thử hỏi dân chúng sẽ có mấy người ủng hộ anh ?

Thông thường, những người theo đuổi con đường hoạn lộ trong chính trường họ bắt đầu sự nghiệp theo từng cấp bậc từ thấp đến cao, từ địa phương đến trung ương. Ở Hoa Kỳ, thí dụ, chẳng có ai có gan cùng mình đùng một phát nhảy ra ứng cử vào QH liên bang hay ứng cử vào chức Thống Đốc tiểu bang cả. Khoan nói nội bộ đảng của họ đề cử hay không, cho là anh ứng cử độc lập không có đảng phái, thì anh cũng ý thức tối thiểu rằng chẳng nên ngốc nghếch làm như thế. Vì sao ? Vì sẽ rất tốn ... tiền vô lối. Cái dzụ dziệc tài chánh đồng tiền liền khúc ruột này có khi chính là luật chơi DC đấy !