Jan 6, 2016

vang như con ong ù tiếng cồng


 
 bronze like the chant of bees

Salt

We don’t know if tomorrow has green pastures
in mind for us to lie down in beside
the ever-youthful patter of fresh water
or if it means to plant us in some arid
outback ugly valley of the shadow
where dayspring’s lost for good, interred beneath
a lifetime of mistakes. We’ll maybe wake up
in foreign cities where the sun’s a ghost,
a figment of itself and angular
starched consonants braid the tongue at its root
so all sense of who we are is lost to words,
and nothing that we know can be unravelled.
Even then, some vestige of the sea,
its plosive tide, its fretwork crests will surge
inside our syllables, bronze like the chant of bees.
However far we’ve stumbled from the source
a trace of the sea’s voice will lodge in us
as the sunlight somehow still abides in
faded tufts that cling to bricks and kerbstones
on half-cleared slums or bomb-sites left unbuilt.
Then out of nowhere after years of silence
the words we used, our unobstructed accents,
will well up from the dark of childhood,
and once more on our lips we’ll taste Greek salt.


mạch nguồn giếng sâu thẳm thời bé thơ

Muối

Chúng ta không biết liệu ngày mai có còn đồng xanh
trong tâm tưởng cho ta nằm lại bên nhau
cùng tiếng nguồn mưa rơi như đóm mắt luôn niên-thanh
hay chỉ còn lại cho ta cây úa đồng hoang
nơi thung lũng hắc ám mông quạnh hoang vu
nơi ngày-mùa-xuân đánh mất hân hoan, vùi lấp kín
những lỗi lầm suốt cuộc đời. Bọn ta có lẽ sẽ thức dậy
trong những thành phố lạ mà mặt trời là bóng quỷ,
một điều tự bịa đặt và cộc lốc
những phụ âm lục cục tréo ngoe tại gốc lưõi
rồi tất cả ý thức làm nên ta bị thất lạc chỉ vì từ ngôn, 
và vì thế chẳng có gì ta hiểu biết khả dĩ được tỏ bày. 
Ngay cả, một vài vết tích của biển,
tiếng ngưng của ngọn triều, những con sóng sẽ dâng lên
bên trong ngữ âm của ta, vang như con ong ù tiếng cồng.
Dù xa xăm thế nào chúng ta cũng đã lúng túng từ nguồn
dấu vết của tiếng nói đại dương sẽ cư trú trong ta
như ánh nắng dẫu sao vẫn còn ở lại đợi chờ
trong những dúm cỏ úa dính vào viền gạch đá lề đường
về phía phân-nửa-trống của xóm nhà hay là phía-bom-đạn còn lại.
Rồi bật ra không biết từ đâu sau những năm dài im lặng
ngữ ngôn mà chúng ta dùng, giọng điệu của ta không còn bị uất nghẽn,
sẽ phun lên từ mạch nguồn giếng sâu thẳm thời bé thơ,
và một lần nữa trên môi ta sẽ nếm vị mặn muối huyền thoại Greek.

Northwest 12/ 2115



........................................................................................
Eugenio Montale, 1896 - 1981. Nobel Prize in Literature 1975
English translations source:   poets.org
Lý Ốc phiên dịch