Jan 16, 2016

vẫn mọc sau hè nhưng hết... thương



hởi mình ta nhớ

hồi đó tụi mình như lá thắm
xanh trong vườn mộng của ngày thơ              
giờ thì hai đứa xa xôi lắm
mảnh vườn xưa lá rụng trơ vơ

thuở nọ tụi mình như chỉ hồng
tưởng đâu sẽ buộc mãi đời nhau
nay thì hai đứa hai cuộc sống
áo sờn chỉ mục lấy ai khâu?

lúc ấy tụi mình như tiền rừng
ngân hàng đầy ắp những yêu thương
bây giờ hai đứa là giông bão
cuốn hết đền đài thuở vàng son

ngày xưa tụi mình như bạc bễ
phong lưu cho hết cả cuộc đời
bây giờ hai đứa như chớp bễ
sóng dậy ba đào tim tả tơi

hồi đó tụi mình như gừng cay
nào biết gì rơm khô tóc rã
giờ thì hai đứa đường ai nấy
tách bến không chung một chuyến phà
blank
 ngô tịnh yên

thuở nọ tụi mình như muối mặn
chung bước vui buồn tay nắm tay
nay thì hai đứa thương chẳng đặng
tay bưng dĩa muối một mình ai

lúc ấy tụi mình như hạc nội
tung tăng ngày tháng kễ chi buồn 
bây giờ hai đứa lìa hai lối
chẳng những buồn, còn hơn là buồn

ngày xưa tụi mình như mây ngàn
tìm theo nhau tung cánh rộn ràng
giờ đây hai đứa như rau đắng
vẫn mọc sau hè nhưng hết... thương

ngô tịnh yên

...............................................................................
Lá thắm chỉ hồng, tiền rừng bạc bễ, gừng cay muối mặn, hạc nội mây ngàn. Thơ ở đâu mà hay dữ vậy trời. Lâu lâu đọc lại càng hay. Như trái cây chín... rụng ! Mùi ác !