Oct 26, 2015

từ đạo văn đến na ná nhau




Đạo văn là ăn cắp nguyên văn, hoặc gần như nguyên văn vài trang, 1 trang, 1 đoạn thơ văn người khác. Dĩ nhiên là không để nguồn trích dẫn. Còn bắt chước là sao chép lại cách viết, từ vựng, cách diễn tả, giọng điệu, gống na ná nhau.

Văn học ở đâu cũng vậy, mỗi tác giả là một phương trời. Một cửa, riêng. Thường thường họ tư riêng dễ nhận ra ở: words - ngữ vựng, style - bút pháp, voice, accent - giọng điệu.

Văn học tiếng Việt hiện nay gần như  không có cửa riêng. Na ná chung chung nhau hầu hết. Nhớ ngày xưa thời VNCH, sự riêng mỗi cây bút là điều nhận ra trước nhất . Chẳng những rất riêng ở yếu tố vùng miền, nhưng họ còn riêng một cõi ngay cả những người cùng miền. Duyên Anh khác Chu Tử, Mai Thảo khác Vũ Khắc Khoan rõ rệt, mặc dù họ cùng là dân Bắc Kỳ. Văn Bình Nguyên Lộc phân biệt rạch ròi với bút pháp Lê Xuyên dân miền Nam. Võ Phiến giọng văn khác xa Võ Hồng cũng là dân Bình Định.

Ở trong nước VN hiện nay, ông / bà A B C D E F G H na ná nhau đã đành, vì sự nghiệp là sự nghiệp chung của "chúng ta" . Vậy mà không ít người viết hải ngoại cũng same same nhau. Ngữ vựng, giọng điệu, bút pháp. (Có lẽ họ cũng không biết làm sao hơn trong văn chương ngoài cách đi theo sau người viết trong nước)

Na ná nhau trong văn học cũng có cái lợi là người mới tập viết thì họ có thể bắt kịp ngay vào "dòng chính" dễ dàng. Nhưng cái hại thì vô cùng. Quý vị sẽ dễ dàng cảm nhận ra sự hại đó. Dễ thấy nhất là: văn học Việt càng ngày càng ... nghèo !

Viết mà có một văn phong bút pháp style riêng thì không thể đạo văn nhau. Khó lắm. Thí dụ, Mai Thảo mà viết theo Nguyễn Mạnh Côn là nhận ra ngay. Tô Thuỳ Yên không thể chắp vá thơ của Bùi Giáng. Không thể được. Mà cũng chẳng cần. Họ đã có bản lĩnh tạo được bản sắc riêng thì tại sao họ lại mất công đi rình mò "thó" của người khác làm gì ?