Oct 4, 2015

life has a sister vessel which plies ...




The Blue House

It is night with glaring sunshine. I stand in the woods and look towards my house with its misty blue walls. As though I were recently dead and saw the house from a new angle.

It has stood for more than eighty summers. Its timber has been impregnated, four times with joy and three times with sorrow. When someone who has lived in the house dies it is repainted. The dead person paints it himself, without a brush,  from the inside.

On the other side is open terrain. Formerly a garden, now wilderness. A still surf of weed, pagodas of weed, an unfurling body of text, Upanishads of weed, a Viking fleet of weed, dragon heads, lances, an empire of weed.

Above the overgrown garden flutters the shadow of a boomerang, thrown again and again. It is related to someone who lived in the house long before my time. Almost a child. An impulse issues from him, a thought, a thought of will: “create. . .draw. ..” In order to escape his destiny in time.

The house resembles a child’s drawing. A deputizing childishness which grew forth because someone prematurely renounced the charge of being a child. Open the doors, enter! Inside unrest dwells in the ceiling and peace in the walls. Above the bed there hangs an amateur painting representing a ship with seventeen sails, rough sea and a wind which the gilded frame cannot subdue.

It is always so early in here, it is before the crossroads, before the irrevocable choices. I am grateful for this life! And yet I miss the alternatives. All sketches wish to be real.

A motor far out on the water extends the horizon of the summer night. Both joy and sorrow swell in the magnifying glass of the dew. We do not actually know it, but we sense it: our life has a sister vessel which plies an entirely different route. While the sun burns behind the islands.

Tomas Tranströmer

Translated from the Swedish by Göran Malmqvist
Source:  tomastranstromer.net



                                                     
Căn Nhà Màu Xanh  

Buổi tối với tia nắng còn loé. Tôi đứng trong những hàng cây rừng và ngắm nhìn căn nhà tôi với mấy vách tường sương mờ. Như thể tôi vừa qua đời và đã thấy căn nhà từ một góc nhìn mới.

Nó đã đứng đó hơn tám mươi mùa hè. Cột kèo đã từng thấm nhiễm, bốn lần vui và ba lần buồn. Khi có người trong nhà từ trần nó đã được sơn lại. Người chết tự sơn lại nó, không phải bằng cọ, sơn từ bên trong.

Phía bên kia là khoảng đất rộng. Lúc xưa là khu vườn, bây giờ bỏ hoang. Một sóng cỏ dại, lùm cỏ dại, một  văn bản giương ra, Những Mật Chú  Ấn Giáo Upanishads  của cỏ dại, như đội thuyền cướp biển Viking, như những cái đầu rồng, giáo mác tua tủa, một giang sơn đế chế cỏ hoang.

Phía bên trên khu vườn mọc loạn rung rinh bóng của một thanh boomerang, bay liệng vòng vòng. Nó có liên hệ tới một người nào đó từng sống trong căn nhà trước tôi lâu. Một đứa bé. Một chuyện gì đó náo nức của nó, một ý tưởng, một ý chí: " sáng tạo ... vẽ ..." Để chạy thoát định mệnh của nó đúng lúc.

Căn nhà giống hình bản vẽ của đứa bé. Một kiểu cách con nít phát dục từ chối làm bé con. Mở toang những cánh cửa, đi vào! Bên trong trần nhà xao động và những tấm vách bình thản.  Phía trên chiếc giường treo một hình vẽ con tàu  với mười bảy cánh bườm, biển sóng gió mà khung sườn tàu lộng lẫy khó thể chinh phục.

Ở đây lúc nào cũng sớm, nó  trước ngã tư đường, trước những chọn lựa bắt buộc. Tôi chịu ơn đời sống này ! Tuy nhiên tôi nhớ những điều đã mất. Tất cả những phác hoạ mong muốn thành hiện thực.

Image result for sailing in sunsetMột chiếc máy chạy xa khơi trên nước kéo dài chân trời của đêm mùa hè. Cả niềm vui và nỗi buồn nổi phồng trên mặt kính đẩm sương. Chúng ta thật sự không biết nó, nhưng chúng ta cảm thấy nó: cuộc đời ta có một con thuyền đồng dạng chạy hướng khác hoàn toàn. Trong lúc mặt trời nóng cháy phía sau những đảo.

Northwest 10/2015
Lý Ốc phiên dịch