Oct 1, 2015

cry, the beloved country

Cry, the beloved country, for the unborn child that is the inheritor of our fear. Let him not love the earth too deeply. Let him not laugh too gladly when the water runs through his fingers, nor stand too silent when the setting sun makes red the veld with fire. Let him not be too moved when the birds of his land are singing, nor give too much of his heart to a mountain or valley. For fear will rob him of all if he gives too much.
The eminent literary critic Lewis Gannett wrote, “We have had many novels from statesmen and reformers, almost all bad; many novels from poets, almost all thin. In Alan Paton’s Cry, the Beloved Country the statesman, the poet and the novelist meet in a unique harmony.”
Cry, the Beloved Country is the deeply moving story of the Zulu pastor Stephen Kumalo and his son, Absalom, set against the background of a land and a people riven by racial injustice. Remarkable for its lyricism, unforgettable for character and incident, Cry, the Beloved Country is a classic work of love and hope, courage and endurance, born of the dignity of man.


Cry, the Beloved Country
Cry, the Beloved Country
By Alan Paton
Khóc lên đi, ôi Quê Hương Yêu Dấu 
Dich giả: Nguyễn Hiến Lê
Nhà xuất bản Ca Dao, Sài Gòn 1969

Một con đường cái đẹp đẽ từ Ixopo vào miền đồi núi. Đồi miền này nhấp nhô, cỏ xanh mướt, đẹp không sao tả xiết. Con đường tiến vào đó, leo mười hai cây số tới Carisbrooke; và ở đây, khi nào không có sương mù, nhìn xuống dưới chân người ta có thể thấy một trong những thung lũng đẹp nhất của Châu Phi. Bốn bề là cỏ và phượng vĩ (1), văng vẳng tiếng kêu khắc khoải của con titihoya (2), một con chim ở miền đồng cỏ. Ở dưới chân là dòng sông Umzimkulu bắt nguồn từ Drakensberg và chảy ra biển; phía bên kia sông, trùng trùng điệp điệp, hết đồi này tới đồi khác, và sau những đồi đó là dãy núi Ingeli và Đông Griqualand (3).
Cỏ tốt và rậm, phủ kín mặt đất. Nó giữ nước mưa và sương, nhờ vậy mà nước mưa và sương thấm xuống đất, thành những dòng suối chảy ra các khe. Cỏ được giữ gìn kỹ lưỡng: ít bò lại ăn mà cũng ít có đám cháy tàn phá nó làm cho nó chết dụi. Bạn nên cởi giầy mà đi vì đất đó thiêng liêng, từ hồi khai thiên lập địa nó ra sao thì nay nó vẫn vậy. Bạn nên duy trì nó, bảo vệ nó, nuôi dưỡng nó vì nó duy trì con người, bảo vệ con người, nuôi dưỡng con người. Diệt nó thì con người sẽ bị diệt.

Source:
simonandschuster.com ; vnthuquan.net