Sep 22, 2015

tôi đứng cạnh khung cửa thứ năm

Ảnh: Hoàng Huy Mạnh, gio-o.com










Reply to a Letter

In the bottom drawer I find a letter which arrived for the first time twenty- six years ago. A letter written in panic, which continues to breathe when it arrives for the second time.

A house has five windows; through four of them daylight shines clear and still. The fifth window faces a dark sky, thunder and storm. I stand by the fifth window. The letter.

Sometimes a wide abyss separates Tuesday from Wednesday, but twenty-six years may pass in a moment. Time is no straight line. but rather a labyrinth. and if you press yourself against the wall, at the right spot, you can hear the hurrying steps and the voices, you can hear yourself walking past on the other side.

Was that letter ever answered? l don`t remember, it was a long time ago. The innumberable thresholds of the sea continued to wander. The heart continued to leap from second to second, like the toad in the wet grass of a night in August.

The unanswered letters gather up above, like cirrostratus clouds foreboding a storm. They dim the rays of the sun. One day l shall reply. One day when l am dead and at last free to collect my thoughts. Or at least so far away from here that l can rediscover myself. When recently arrived I walk in the great city. On 25th Street, on the windy streets of dancing garbage. I who love to stroll and merge with the crowd,

a capital letter T in the infinite body of text.

Tomas Tranströmer


Trả Lời một Lá Thư

Dưới đáy ngăn kéo tôi tìm thấy một lá thư được gởi lần đầu tiên cách nay hai-mươi-sáu năm. Một lá thư được viết trong sự hoang mang, lại tiếp tục nhịp thở bồi hồi khi nó đến lần thứ hai.

Căn nhà có năm cánh cửa sổ; ánh sáng rọi vào bốn cánh cửa quang đãng và tịch lặng. Cửa sổ thứ năm hướng về vùng trời tối đen, mưa giông và sấm sét. Tôi đứng cạnh khung cửa thứ năm. Với lá thư.

Đôi khi một cái vực sâu lớn chia cắt ngày Thứ Ba rời xa ngày Thứ Tư, nhưng hai-mươi-sáu năm dường trôi qua trong chốc lát. Thời gian không là đường thẳng. là một mê cung loằng ngoằng. Và nếu anh ép mình sát tường, vào đúng chổ nào đó, anh có thể nghe những bước chân và những tiếng nói vội vàng, anh có thể nghe chính tiếng bước đi của mình qua phía bên kia.

Lá thư có được trả lời hay chưa? Tôi không nhớ, nó đã lâu quá rồi. Vô số luợng sóng biển đã nối tiếp dâng lên cúi xuống. Trái tim không ngừng nhảy búng giây từng giây, như con cóc trong đám cỏ ướt đêm Tháng Tám.

Những lá thư chưa trả lời xếp chồng trên đầu tủ, như những tán mây tròn quanh mặt trời tiên đoán một trận bão. Chúng làm mờ tia nắng. Có một ngày tôi sẽ hồi âm những lá thư. Một ngày nào đó tôi qua đời và sau rốt thì tâm trí cũng được thảnh thơi. Hay ít ra cũng rời xa chổ nầy nơi tôi đang tự tìm tòi lại mình. Khi gần mới đây tôi thả bộ trong một thành phố lớn. Trên Lộ 25th, trên những con đường gió thổi rác bay tứ tung. Tôi là kẻ thích  đi dạo và lẩn vào đám đông,

một chữ T hoa trong cốt văn bản dài bất tận.

Northwest 9/2015
Lý Ốc phiên dịch

.........................................................................................................
The Nobel Prize in Literature 2011 was awarded to Tomas Tranströmer "because, through his condensed, translucent images, he gives us fresh access to reality".
Giải Thưởng Nobel Văn Chương 2011 dành cho Tomas Tranströmer "bởi vì, xuyên qua những hình ảnh cô đọng, lung linh, ông cho chúng ta lối đi tươi tắn vào thực tại".

English translation: Göran Malmqvist
Source: tomastranstromer.net