Sep 26, 2015

thầy rùa thủ huê môn ứ ư ư ...


Johan Huizinga, trong một tác phẩm quan trọng của ông, Homo Ludens đã đề cập đến yếu tố xã hội trong trò chơi chữ, ông viết:

“Hình như trong Thơ Ca, không chỉ quan niệm như một thỏa mãn duy nhất cho nhu cầu thẩm mỹ mà còn được dùng để diễn đạt cho tất cả những gì quan trọng, thiết yếu trong đời sống hợp quần, nhưng điều diễn đạt bằng cách chơi chữ. Kể từ lúc trong ngôn ngữ có những âm thanh được nhắc đi nhắc lại, có sự trở lại của một nhóm âm thanh tương tự hay gần gần như thế mà người ta chọn để sử dụng – chắc chắn là cho trí nhớ rồi – nhưng cũng để cho xuôi tai nữa, có trò chơi. Và tất cả những phối hợp đều có thể thực hiện.”

Trò chơi càng phức tạp khi ngôn ngữ làm lẩn đi mất ý nghĩa tức thì, và hình ảnh được thay thế cho sự đơn giản đặt tên, gọi tên.

Với trò chơi vừa nhảy vừa nói, đứa trẻ nhảy hai chân dính vào nhau theo nhịp đếm và người ta dạy nó những điều sơ đẳng. Nó tung hứng tinh tế với những từ ngữ và tự ngạc nhiên về tài sáng tạo của mình. Nó trả thù, sử dụng những gì nó biết cho niềm vui bị cấm tưởng tượng, cấm lạm dụng

Nghĩa là, bằng trò chơi vừa nhảy vừa nói theo nhịp, đứa trẻ thoát được vòng cương tỏa chung của quy tắc ngôn ngữ, và nó sáng tạo ra một thế giới ngôn ngữ khác với thế giới ngôn ngữ hàng ngày. Quan sát tính chất và hình thức trò chơi vừa nhảy vừa nói theo nhịp của các trẻ em, người ta có thể thấy một vài đặc tính của sáng tạo ngôn ngữ, do đó đem lại sự chuẩn nhận phụ thêm cho lý thuyết của Huizinga.

Source:  damau.org