Aug 25, 2015

build up a safe place to live



An toàn là đại chính sách của quốc gia

Cái cảm giác an toàn, sense of security, emotion of safety, nơi con người có thể nói là điều căn bản nhất mà mỗi cá nhân, gia đình và cộng đồng cần xây dựng. Không có cái cảm giác nầy, xã hội sẽ rất khó phát triển toàn diện. Nói nôm na, một người đi làm việc mà cứ canh cánh vợ đẻ con đau nhà hết gạo thì làm sao hắn ta còn tâm trí đâu cung hiến năng lực và sáng kiến. Sống mà cứ thấp thỏm, đối phó với bao thứ chuyện an ninh hiềm khích xung quanh thì còn gì cuộc đời tươi vui.

Build up a safe place to live, xây dựng một nơi chốn an ổn để sống vui là một việc làm rộng lớn và thường ngày. Nó phải được sự tiếp tay của toàn xã hội, trong rất nhiều lĩnh vực. Luật pháp, văn hoá, tín ngưỡng, tâm linh, giáo dục, văn nghệ, thể thao, du lịch, giải trí

Tôi có người quen từ VN sang Mỹ du lịch và thăm thân nhân. Anh nầy ở VN buôn bán cũng khá. Đến nhà tôi, tôi chở trên xe đi dạo mát và đi hiking trong rừng ven suối chơi mùa hè. Anh ta ngôi trên xe nhìn rừng núi và nói: "Xứ Mỹ thật quá yên ổn, cái cảm giác lạ lắm, tự nhiên cảm thấy thật an toàn và yên bình, từ trong giấc ngủ đến hít thở không khí xung quanh, nó làm người mình khoẻ ra" . Tôi nói: " Coi vậy chứ đời sống ở đây cũng có nhiều sự lo nghĩ chứ không đơn giản". Anh ta nói: " Thì đời sống ở đâu mà không lo nghĩ, nhưng lo gì lo mà được yên ổn không bị đe doạ thì vẫn hơn".

Có một lúc, tôi ngạc nhiên vì dường như nhiều sinh hoạt và trước tác văn nghệ văn thơ nhạc hoạ của VN đều vắng bóng thiên nhiên. Người VN dường như lúc nào cũng trở trăn bức xúc những vấn đề tâm sinh lý hay thời cuôc. Không gian của họ hẹp. Thường là loay hoay trong căn hộ, góc phố, cà phê . Rất ít thấy hoa, cỏ, bầu trời, trăng, sao, nắng, biển, rừng, sông, suối, ghềnh , thác ... của VN. Vắng bóng.

Tôi nghĩ, không chừng những thứ thiếu đó là do họ không còn nữa. Nói kiểu nhà văn trong nước là "người Việt lưu vong trên chính đất nước mình". Một đêm trăng đẹp, nó chỉ đẹp khi anh được yên ổn và an toàn tà tà dạo mát hay bắc ghế ngồi ngoài sân uống trà. Hoặc, nắng vàng rực rỡ trên biển Nha Trang hay Đà Nẳng làm sao vào thơ nhạc đưọc khi lởn vởn thấp thoáng cái giàn khoan lạ, xa xa ?