May 26, 2015

hai người cãi qua cãi lại




Thằng Nu

Xóm Cù Lao những năm đầu 80s

Tôi qua lại giao thiệp với ba thằng Nu khá thân. Nhà anh Ba Tấn là cái nhà sàn lợp lá ngoài mé sông. Vùng Cù Lao nầy nhà nào cũng là nhà sàn làm cách mặt đất từ 1m2 hoặc cao hơn. Bởi vì mùa nước nổi  khoảng tháng 5 đến tháng 10  âm lịch. Anh Ba Tấn có 3 công ruộng lúa Thần Nông. Mỗi năm làm 2 mùa, đem lúa từ trong rạch về đổ bồ, xong thì nghỉ, chẳng làm gì thêm. Bồ lúa 60 chục giạ là số tiền trang trải sinh hoạt gia đình ăn mặc ở, đau ốm, cho cả năm. Cần tiền bao nhiêu thì đong từng giạ bán. Hồi trước 75, anh học xong tú tài hai, xuống tỉnh học khoá y tế trung cấp dở dang  thì xảy ra ngày 30/4/75. Sau đó, chính quyền có thâu dụng anh vào làm cho bệnh viện hơn một năm, anh cũng nghỉ. Tánh anh Ba Tấn  hiền, ít nói, ưa nhàn. Chị Ba buôn bán hàng xáo. Hàng ngày, chị mua lúa lẻ đem xay ra gạo, chị đẩy chiếc xe ba gác vài tiếng đồng hồ chở giạ gạo trắng đi bán lẻ vòng cù lao.

- Lời lóm gì bao nhiêu chú ơi, Tôi bán hàng xáo hết mấy  giạ gạo thì dôi ra một vài lít đủ ăn trong ngày, hai vợ chồng tôi với hai đứa nhỏ.

Chị Ba Tấn còn có nghề may, chị may lặt vặt trong xóm. Có khi may mùng may lưới gia công cho người ta đem  vải đến đặt. Nói chung, nhà anh Ba Tấn nghèo nhưng không bẩn chật. Và nhàn. Anh Tấn sáng nào cũng ngồi uống cà phê ở quán chợ bến đò hết buổi sáng. Tôi cũng uống cà phê nhìn thiên hạ và hay gặp anh tại đây.

Anh chị Ba có 2 đứa con, thằng Nu và con Cẩm Nhàn, chị nó. Nước da thằng Nu đen bóng. Giống ba má nó một phần, một phần do dang nắng chạy chơi tối ngày. Nó có cái tật nói nghịu vài chữ cái như chữ đ. Đi đâu thì nói là i âu. Con cá rô nó nói ca gô. Tuy đương học lớp năm nhưng Nu tập đọc vẫn chưa suông. Anh Ba Tấn nói thằng nầy chỉ được cái ham chơi chứ học hành tối dạ. Chị Ba cưng con. Chị nói Trời Phật cho nó mạnh giỏi là mừng rồi, kệ nó, từ từ học hành như người ta cũng được.

Thật ra, thằng Nu có khuôn mặt lúc nào cũng tươi tỉnh sáng suốt. Không hiểu sao. Nó khoẻ. Tròn trĩnh, đe đúc. Nó lội dưới nước như con rái cá. Nó rớt xuống nưóc như người ta đi trên bờ. Có lần tôi nhờ thằng Nu tìm cho mấy cái mật cá lóc để ngâm với rễ cây  làm rượu  thuốc. Trưa hôm đó nó đem về  cho tôi dư dả. Tôi hỏi:

- Phải đúng mật cá lóc không Nu ?
-  Phải ! Úng mà.  Tui ngồi chờ người ta làm mới lấy cho chú  ó !
-  Ở đâu mà có nhiều vậy ?
- Tui lội qua bên nhà máy xay lúa ó chú !
-  Con nói làm sao người ta cho ?
- Chời ơi, tui nói tui xin dìa cho chú làm thuốc chớ nói sao !

Anh Ba Tấn gởi con Cẩm Nhàn năm nó học lớp 9 xuống chợ huyện vừa đi học cho gần, vừa phụ giúp việc nhà cho người bác họ  ở phòng thương nghiệp. Ở được một năm thì con Nhàn đòi về nhà vì nhớ má nhớ em. Bà  bác  nói con nhỏ này tánh tình thưa thớt, nhăn răng cười  tối ngày,  khó dạy. Chị Ba Tấn nói đi ở nhà người ta không phải dễ, con mình khờ quá thì thôi. Có mắm ăn mắm có muối ăn muối chớ biết làm sao. Anh Ba Tấn không bao giờ la rầy con cái. Anh chỉ lắc đầu chắc lưỡi một mình. Anh nói chị Ba thời buổi này thờ cúng gì nhiều quá. Trước cửa cái trang thờ. Trong bếp cái trang thờ. Giữa nhà cái bàn thờ. Chị Ba nói thờ Trời Phật Ông Bà Tổ Tiên thì cửa nhà mạnh giỏi con cái sau này được phước.

- Tối hôm qua ông ba tui ổng la bà má, ổng biểu dẹp bớt bàn thờ, để lại một bàn thôi. Má tui khóc nói không chịu. Hai người cãi qua cãi lại. Má tui khóc quá.

Thằng Nu tự nhiên nói như vậy. Thỉnh thoảng nó đem lại cho tôi một nhúm mật cá lóc.  Tôi phơi khô gói lại bỏ vô keo nhỏ để dành. Tôi cho nó tiền ăn bánh, biểu nó thôi đừng kiếm nữa. Chừng nào cần thêm thì tôi sẽ nhờ.

20 năm sau, từ Mỹ, tôi nói chuyện qua phôn với người quen, anh Út Danh  ở VN. Tôi hỏi thăm gia đình anh Ba Tấn bây giờ ra sao.

- Hai vợ chồng Ba Tấn lẩm rẩm coi vậy mà có phước.
- Sao hả anh Út.
- Chú còn nhớ con Cẩm Nhàn không ?
- Ờ, nhớ.
- Năm 19 tuổi nó theo người ta, hồi đó ai trong xóm cũng nói. Ai dè, sau nầy thằng chồng nó giỏi thiệt, lên Thành Phố làm ăn mở tiệm buôn điện thoại di động bây giờ giàu quá.
- Còn thằng Nu hả anh Út ?
- Nu nào ?
- Thì con Ba Tấn, em con Nhàn.
- Á, thằng Ngọc Ẩn, đâu ai kêu tên Nu nữa chú ơi. Thằng Ẩn bây giờ làm trong sở du lịch tỉnh, mà con vợ thằng này mới giỏi. Vợ nó dân Sa Đéc cũng làm ăn buôn bán xuất nhập khẩu gì đó. Bây giờ tụi nó khá. Thằng Ngọc Ẩn với con Cẩm Nhàn cất cho ba má tụi nó cái nhà ngói  để dưỡng già coi cũng được.

Northwest, May 2015