Feb 19, 2015

ngày tư ngày tết



Theo tôi, người ta nói tới ăn khi người ta ... ăn. Dĩ nhiên. Ăn cưới, vì đám cưới có phần đãi ăn khá linh đình thịnh soạn. Các phần khác trịnh trọng trang nghiêm hơn thì gọi là lễ cưới chứ. Rót rượu mời cha mẹ, bạn bè thân hữu. Hay, tân lang tân nương song bái, lên đèn. Hay nghi thức đeo nhẫn, hôn nhau theo văn hoá Tây Phương, cũng rất đẹp. Rồi hình ảnh ngày cưới, nghi lễ, áo quần, phù dâu phù rể v.v... Tôi thấy, mười năm sau đám cưới, những cái nhiều kỷ niệm nhất là những thứ đó.

Ăn Tết cũng vậy, vì ăn là 1 trong những thứ có mặt trong ba ngày Tết. Thật ra, trong văn, thơ, nhạc xưa nay của VN về Tết, những phần hay nhất là những thứ khác ăn uống. Như: hoa, hội, lễ, cảnh, chúc lành, hái lộc, đi chùa, đi nhà thờ v.v... Giao Thừa, nghi thức trang trong nhất thì gọi là Đón Giao Thừa (đón Ông Bà). Đưa Ông Táo. Tiễn Ông Bà mùng ba Tết. Mùng một đi chúc Tết. Mùng hai đi chơi Tết, đi ăn Tết v.v...


Chơi xuân ai biết xuân chăng tá?

Cột nhổ đi rồi lổ bỏ không
(HXH)

Anh cho em mùa xuân nụ hoa vàng mới nở chiều đông nào nhung nhớ

Đường lao xao lá đầy chân bước mòn vĩa phố mắt buồn vịn ngọn cây
Anh cho em mùa xuân mùa xuân này tất cả lộc non vừa trẩy lá
Lời thơ thương cõi đời bầy chim lùa vạt nắng trong khói chiều chơi vơi
(Anh cho em mùa xuân, Thơ Kim Tuấn nhạc Nguyễn Hiền)

Nhiều người cho rằng Tết là dịp sum hợp vui chơi chung nhất. Đúng. Nhưng nhìn một khía cạnh khác, Lễ Tết lại tư riêng nhất. Riêng không phải là lẻ loi một mình. Riêng bao hàm nghĩa của tương kính, respect . Vì thế, người VN hay nói là ngày tư ngày tết. Vào nhà người quen ngày thường rất xuề xoà quen thuộc. Ngày Tết thận trọng hơn, kiêng nể hơn, văn hoá hơn, tôn trọng hơn. Ngay căn nhà của mình, người thân mình, cũng có cái gì đó mới hơn, nghiêm hơn. Không phải cái chung chung sẽ nối kết cộng đồng. Cái chung văn hóa mới là tiềm lực vô hình làm cho con người văn minh phát triển hơn.