Jan 1, 2015

văn học, đối thoại, có cần lắm không ?




Đối thoại, đàm thoại, nói chuyện

Di·a·logue noun
: the things that are said by the characters in a story, movie, play, etc.
: a discussion or series of discussions that two groups or countries have in order to end a disagreement
: a conversation between two or more people
(Merriam-Webster Dict)

Đối thoại, trong Việt văn, tôi hiẻu là sự nói chuyện giữa 2,3 người. Nhưng hai người bạn hay tình nhân tâm tình thì ít khi gọi là đối thoại. Hoặc 2 phái đoàn đại diện QG thì thường gọi là hoà đàm, thương thuyết v.v…
Tôi phải viện vào cái định nghĩa của M-W vì tôi nghĩ hiện nay người ta hay dùng theo nghĩa này, dialogue. Theo M-W, có 3 nghĩa như trên

1. Phần đối thoại của nhân vật trong tiểu thuyết, phim ảnh, kịch, etc
2. Sự thảo luận, bàn cãi giữa 2 nhóm của 2 quốc gia nhằm chấm dứt sự bất đồng ý kiến
3. Nói chuyên, trò chuyện giữa 2 hay nhiều người

Trở lại từ “đối thoại” trong văn học mà người VN khoái "cổ xuý" xem sao:  1. thì không đúng; 2. Có thể đúng nhưng gượng ép vì không phải xảy ra cho 2 quốc gia. Còn, 3. thì đúng trong trường hợp ở đây. Tôi thấy, cũng có những văn nhân của cả trong ngoài nước, do chính họ viết lại, họ cũng ngồi lại nói chuyện (hay mail) với nhau về văn học đấy chứ.

Tóm tắt, theo thiển ý của tôi, từ ngữ “đối thoại” dialogue, rất nên ứng dụng vào trường hợp trên bình diện QG nhằm giải quyết bất đồng. Như vấn đề biển Đông hiện nay chẳng hạn. Chứ mỗi việc thường, lại mỗi đối thoại thì có vẻ “căng” quá. Văn học mà, cũng không có gì phải bàn cãi lâu quá. Sáng tác thì cứ sáng tác, việc làm thì cứ làm chứ đối thoại gì nữa?