Dec 9, 2014

mighty mouse


N. Kh
Chuyện ngắn: Black Raccoon

N.Kh là con gái thứ hai của tôi. Ngày vợ tôi mang bầu N. Kh 3 tháng, đi ultrasound, tôi ngồi đợi ở phòng khách. Khi xong việc thì vợ tôi đi ra, nói nhỏ nhỏ:

- K. Kh nữa.

Nghĩa là thêm một đứa con gái. Chúng tôi đã có một đứa đầu lòng con gái đặt tên là K. Kh.
Tôi hơi ngạc nhiên vì thấy khuôn mặt Kh, vợ tôi, có vẻ gì đó không được vui. Tôi biết tính Kh. Cô ấy chỉ ngại là tôi không vui thôi. Còn cô ta thì rất cưng con. Tôi thì chả bao giờ suy nghĩ chuyện sinh con trai hay là gái. Tôi cho rằng đứa con là do ông Trời ban cho, cha mẹ không thể chọn và không nên buồn bực về chuyền nầy. Vô lý và vô ích. Nó còn có thể nguy hại. Hại cho sức khoẻ người mẹ đang hoài thai vì những suy nghĩ không đâu. Tôi nghĩ vậy. Tôi đưa Kh ra xe về, tôi nói và hy vọng để chấm dứt suy nghĩ của Kh:

- Con gái thì sau nầy tụi nó có chị có em dễ chơi thân với nhau hơn.

Khi Kh sắp sinh đứa con đầu lòng, biết là con gái, tôi bảo cô nên đặt tên cho con trước khi sanh. Để khi vào bệnh viện thì đã sẵn sàng có thể làm ngay thẻ Social Security, nhờ bệnh viện gởi đơn dùm luôn, thay vì chờ về nhà sẽ làm sau.

Chuyện con gái thì nên để cho vợ đặt tên là chuyện tôi nghe ông anh họ nói trước đó. Tôi có hỏi tại sao thì ông cười và nói: "tế nhị mà, đàn ông không nên dành đặt tên con gái, lỡ nhớ tên bồ cũ mà đặt luôn thì kẹt, đàn bà nó ghen dữ lắm".
Nhưng lần đó, Kh lại nói là tuỳ tôi muốn đặt tên gì cũng được. Tôi đặt đứa con tên K. Kh. Kh chính là tên mẹ nó, chỉ thêm một tên K.

N.Kh ít nói. Năm nó học lớp 1, first grade, vì cái tính ít nói, nó bị nhà trường cho vào nhóm Mighty Mice Club. Nhóm nầy gồm các em tính tình được xem là ít hoà hợp với mọi người. Nhát, ít nói, thụ động. Tôi nhận được lá thư nhà trường thông báo như thế. Những em trong club này, giờ ra chơi recess, sau khi ăn lunch thì phải họp lại riêng để được dạy thêm nhằm thoát ra khỏi tính nhút nhát thụ động. Cứ mỗi lần em nào đưa tay trả lời 1 câu hỏi thì được một tấm vé. Nhận được 20 tấm vé thì ra khỏi club và trở về sinh hoạt bình thường như các học sinh khác. Biết được như vậy, tôi đã nói với N. Kh lúc đó:

- N, con phải cố gắng đưa tay lên để trả lời thật nhanh. Don't be shy. Nếu con không speak out thì people sẽ không biết con nghĩ gì. Ba biết con very nice girl nhưng people không biết, nếu con im lặng. Con hiểu không?

N. Kh trả lời là nó hiểu và nó sẽ cố gắng. Quả thật, N.Kh đã cố gắng tối đa. Chừng 3 tháng sau thì tôi nhận được lá thư trường cho biết là N. Kh đã xuất sắc hoàn tất chương trình thật sớm, đủ 20 vé để ra khỏi Mighty Mouse Club.

Nhưng có lẽ cha mẹ sanh con Trời sanh tánh. Cái tính ít nói của N. Kh vẫn thế. Có điều, nó ít nói nhưng lại rất có tinh thần hợp tác - participate với mọi người chung quanh. Hầu như tất cả thầy cô giáo sau nầy đều nhận xét như vậy. She's OK. She's a nice girl. We are very pleased to have N.Kh in our class... N.Kh chơi với bạn hay chiều theo bạn. Nó sẵn sàng cho bạn mượn bất cứ món đồ nào nó có mà bạn tỏ ra ưa thích. Nó xin tôi mua cây đàn ukulele Hawaiian, loại đàn guitar nhỏ 4 dây. Tôi mua ngay. Mua đầy đủ sách và DVD dạy học. Nó học chơi đàn cũng không xuất sắc lắm. Tuỳ hứng. Bẵng một thời gian thì tôi không thấy cây đàn nữa. Hỏi, nó nói đã cho bạn mượn. Hỏi tại sao? Nó chỉ trả lời: "well, she thích nhưng ba she không chịu mua cho she". Có điều lạ, là mặc dù nói chuyện ít, chả bao giờ tôi thấy N. Kh tranh cãi gì với ai, nó lại có khá nhiều bạn. Trong hầu hết những lúc gặp nhau như birthday hay party gì đó, N.Kh luôn luôn được nuông chiều và được các bạn lưu ý săn sóc chu đáo.

N.Kh ít nói lại thêm cái tật hay quên. Tôi đưa cho hai chị em nó mỗi đứa một cái chìa khoá cửa nhà. K. Kh chị nó thì mang giữ kỹ để trong backpack đi học. Của N Kh cứ bị mất hoài. Tôi làm lại copy chìa khoá mấy lần, đâm bực mình. Mùa đông năm ngoái, khi nó lại làm mất chiếc chìa khoá cửa, tôi hỏi:

- Lần cuối cùng con có nhớ ở dâu không?

Nó trả lời:

- Maybe I dropped it just outside the door.

Không hiểu sao, tôi nói:

- Vậy con đi ra ngoài kiếm đi!

Nó mở cửa đi ra ngoài. 10 phút sau vẫn chưa vào. Tôi mở cửa ra xem. Trời lạnh. Tuyết bắt đầu rơi. N.Kh chẳng tìm kiếm gì cả. Nó đứng im lặng trên sân cỏ, hai tay khoanh trước ngực, khuôn mặt tái xanh vì lạnh. Tôi gọi:

- N, đi vào nhà ngay!

Nó đi vào. Bất giác, tôi đã ôm chầm nó vào lòng:

- Dad sorry con. Forget it, dad sẽ làm cái chìa khoá khác.

Và tôi đã làm copy thêm 2 chiếc chìa khoá cửa. Một đưa cho N,Kh. Một, tôi gói giấy plastic thật kỹ, đem vùi sau nhà, đánh dấu phía trên cẩn thận. Tôi dặn hai đứa con, trong trường hợp lỡ mất chìa khoá cửa thì lấy lên mà dùng. Thật lạ, kể từ đó thì N.Kh không còn làm mất chìa khoá nữa

Northwest Christmas 2014