Nov 25, 2014

ta ngồi dưới những tầng mây

Photo: Palmyra Ruins
 Palmyra in the Syrian desert,
 National Geographic magazine












Poems by Friedrich Hölderlin
In English translation by David Constantine

Ages of Life

Euphrates' cities and
Palmyra's streets and you
Forests of columns in the level desert
What are you now?
Your crowns, because
You crossed the boundary
Of breath,
Were taken off
In Heaven's smoke and flame;
But I sit under clouds (each one
Of which has peace) among
The ordered oaks, upon
The deer's heath, and strange
And dead the ghosts of the blessed ones
Appear to me.


 Tuổi của Đời

Những thành phố quanh sông Euphrates và
Những con đường phố hoang Palmyra và ngươi
Những hàng cột trên mặt cát sa mạc hoang vu
Người đang ở đâu?
Mộng tranh bá đồ vương, là vì
Người đã vượt quá biên cương
Hơi thở,
Để phiêu thăng vào
Miền Thiên Đường khói sương bập bùng;
Ta ngồi dưới những tầng mây (nơi mà
Hiện hữu sự yên bình) giữa
Những hàng cây sồi ngay ngắn, trên
Đồng cỏ nai hoang, và lạ lùng
Và tử biệt là những hồn ma của hạnh phúc người
Hiện đến cùng ta.


Another day

Another day. I follow another path,
Enter the leafing woodland, visit the spring
Or the rocks where the roses bloom
Or search from a look-out, but nowhere

Love are you to be seen in the light of day
And down the wind go the words of our once so
Beneficent conversation...

Your beloved face has gone beyond my sight,
The music of your life is dying away
Beyond my hearing and all the songs
That worked a miracle of peace once on

My heart, where are they now? It was long ago,
So long and the youth I was has aged nor is
Even the earth that smiled at me then
The same. Farewell. Live with that word always.

For the soul goes from me to return to you
Day after day and my eyes shed tears that they
Cannot look over to where you are
And see you clearly ever again.



Một ngày khác


Một ngày khác. Tôi đi theo một lối khác,
Vào rừng lá rơi, đi men theo suối
Hay ngắm  đá sắc nở những bông gai hồng
Hay kiếm tìm từ một nơi vọng cảnh, biết là đâu

Tình yêu là được nhìn thấy em trong ánh sáng ngày
Và nương gió theo những lời của chúng ta hôm nào
Lời tự tình dấu yêu ...

Khuôn mặt em yêu  đã không còn trong tầm mắt,
Âm nhạc của đời em đã tử biệt
Vượt khỏi  thính cảm của tôi và tất cả bài ca
Từng là một phép lạ của bình yên thuở nọ

Lòng tôi, mất đi rồi sao? Nó đã hiện hữu ngày xưa,
Ngày xa xưa và tuổi trẻ mà tôi đã từng cũng chẳng còn
Ngay cả nụ cười  của đất cho tôi rồi
Cũng thế. Vĩnh biệt. Sống luôn luôn với từ ngôn ấy.

Vì hồn tôi nay trả cho em
Ngày lại ngày hai mắt tôi lệ rơi vì chúng
Không thể  truy tìm vào nơi đâu
Để thấy lại rõ ràng em dáng hình dấu yêu

Fall, 2014
Lý Ốc phiên dịch từ source:  Friedrich Hölderlin