Oct 3, 2014

văn học không nên có lưu vong




Tôi hiểu chữ lưu vong exile là bị đẩy forced ra đi khỏi nước và bị mất mát. Như vậy, có con người lưu vong, nhưng không có văn học lưu vong. Hoặc không nên có. Chỉ có văn học của con người bản địa. Tình yêu, niềm vui, nỗi buồn, ở không gian nào cũng thế. Làm gì có tình yêu lưu vong?

Có một thực tế về tác phẩm văn học mà ít người gốc Việt (chịu, dám) đề cập. Đó là quốc tịch của người viết writers và căn cước ID của tác phẩm. Nói rõ hơn, anh viết với tư cách là dân nước nào và sách của anh được ai xuất bản? Xin đưa thí dụ điển hình: tác giả Cao Hành Kiện.

Cao Hành Kiện khôi nguyên Nobel Văn Chương năm 2000, qua tác phẩm Linh Sơn. Linh Sơn khởi viết năm 82, 83, lúc ông còn sống ở TQ. Nhưng được hoàn tất năm 1989 (bằng Hoa Văn) lúc ông qua ở Pháp và được dịch thuật xuất bản tại Pháp năm 1990 cũng là năm ông trở thành công dân Pháp. Do đó, người ta xem Nobel Văn Chương 2000 thuộc về Pháp, đương nhiên. Mặc dù CHK có đầy đủ yếu tố của "lưu vong".

Tôi thấy người gốc Việt viết văn theo chiều hướng ngược lại. Họ là công dân Tây, Mỹ nhưng không it người có sách xuất bản tại VN. Tôi không hiểu, giả dụ, có tác phẩm loại nầy được xét nhận giải thưởng tầm mức QT thì dzụ dziệc sẽ ra sao ? Căn cước ID tác phẩm của anh thuộc về ai? VN hay Tây Mỹ?

Tóm tắt, văn chương dù viết bởi ngôn ngữ nào, phải viết cho hay. Cái "hay" thuộc về trách nhiệm . Như ông bác sĩ phải lành nghề. Ông thợ may phải may quần áo vừa vặn và đẹp.

Ngoài ra, vấn đề văn học là vấn đề thuộc về căn cước của người viết và căn cước của tác phẩm. Văn học không nên có chuyện lưu vong . Chả nhẽ một người Mỹ viết tiểu thuyết về Ấn Độ thì họ cũng lưu vong hay sao? Đề tài sáng tạo thì vô giới hạn.