Oct 1, 2014

thuở nhỏ chúng tôi sống rất điệu


 

Trương Gia Vy và tôi thường líu lo, khúc khích với nhau trong những lần họp mặt bạn bè ở nhà anh chị Nguyễn Mộng Giác mỗi cuối tuần. Có phải vì cả 2 đều lập gia đình với những vị hơn chúng tôi rất nhiều tuổi? Nghiêu Đề hơn tôi 15 và Nguyễn Xuân Hoàng hơn Vy 16 .

Thuở nhỏ chúng tôi sống rất điệu và lại còn rất cường điệu. Đi nhà thờ với áo dài thướt tha yêu kiều và thật dịu hiền, nhưng chẳng bao giờ cầm theo thánh kinh, thường trốn tới Alliance France coi tranh với quyển La Nause trên tay. Nếu có chiều nào đi café thì làm dáng với “The Sound and The Fury“… Những quyển sách mà với tuổi 16,17 của tôi , càng đọc càng không hiểu gì hết, càng đọc càng tẩu hoả nhập ma… Phải chăng khi lập gia đình tôi cũng mang thói tật cường điệu đó? Dù cho Cha Mẹ đã nhiều lần hăm dọa từ bỏ, hoặc bạn bè thân thiết của anh cảnh cáo, như TDTừ: ”Nói cho cô hiểu là thằng bạn của chúng tôi sẽ chẳng săn sóc gì được cho cái gọi là mái ấm gia đình đâu đó nhé, nó chỉ giúp cô được mỗi một điều là  sống chung để cô không còn sơ… ma !” . Nhưng tôi vẫn quyết tâm sống với người họa sĩ mình yêu mến, với tôi, cách sống mà như chơi cùng với lối nói chuyện đầy minh triết của anh đã là điểm sáng , chói ngời để tôi được cười vui chan hòa, chẳng sợ gì đời sống vật chất đầy khó khăn trước mặt. Tôi còn ráng nói vói theo cùng thiên hạ, với lời tuyên bố đầy phiền toái trước khi lập gia đình: Không mua nổi tranh , thôi lấy hoạ sĩ cho nó chắc ăn!

Những năm sống ở California, cuối tuần hẹn hay không hẹn, chúng tôi đều đến “thăm “ một nhóm chung ở nhà anh chị Giác hoặc Nguyễn Đức Quang. Những câu chuyện được bàn ra hay nói tới chỉ nằm gọn trong câu kết luận của Nghiêu Đề trước khi tan hàng: ”Cái hay nhất là cả đám bàn tán rất hăng hái về mọi đề tài, văn học, chính trị ,văn chương , âm nhạc… nhưng đến khi ra về thì không ai còn nhớ là đã bàn, đã nói những gì, thôi coi như huề cả làng “. Rất nhớ một lần anh NXHoàng vừa hướng về phía Hội Phụ Nữ chúng tôi vừa hỏi “Các đấng Vợ Hiền đang bàn gì đây?”, Nghiêu Đề bèn sáng tác ngay thơ , làm tất cả bạn bè cười tung cười toé: ”Đừng mong con vợ nó Hiền , chỉ cầu con vợ không Điên đủ rồi". Vy và tôi đều nghĩ: Những cô vợ đã không hiền lại còn rất điên, chắc phải là chúng tôi đây"! (Lê Chiều Giang)

Source:  khi chúng tôi còn thở - damau.org