Oct 6, 2014

dễ như ăn cơm sườn





A Day’s Wait
Short Story
by Ernest Hemingway
Lý Ốc phiên dịch

(tiếp theo)
Ở nhà mọi người nói thằng bé không cho bất cứ ai vào phòng.
"Ba không được vào," nó nói. "Ba không được bị lây bịnh."
Tôi lại gần và thấy nó vẫn nằm y như cũ, mặt tái nhợt, nhưng chót  cằm ửng đỏ vì nóng, vẫn nhìn chăm chăm về hướng phía cuối giường.
Tôi cặp nhiệt cho nó.
"Mấy độ?"
"Để coi, một trăm lẽ hai và bốn phần mười."
"Một trăm lẽ hai," nó nói.
"Ai nói vậy?"
"Ông bác sĩ."
"Nhiệt độ của con còn được,"Tôi nói. "Không có gì phải lo."
"Con không có lo," nó nói, "nhưng mà con suy nghĩ."
"Đừng suy nghĩ," tôi nói. "Dễ như ăn cơm sườn."
"Con cũng muốn coi như không có gì," nó nói và nhìn thẳng trước. Rõ ràng nó đang có chuyện gì giấu giếm thật căng thẳng.
"Uống thuốc nầy nhé."
"Ba có nghĩ là thuốc sẽ khá hơn?"
"Thì dĩ nhiên rồi."
Tôi ngồi xuống và mở quyển sách truyện Pirate định đọc, nhưng tôi thấy ngay là nó chẳng lưu ý, vì  vậy tôi dừng lại.
"Ba có nghĩ là chừng nào con sẽ chết không?" nó hỏi.
"Cái gì vậy?"
"Còn bao lâu nữa trước khi con chết hả?"
"Con làm sao mà chết được. Con sao vậy?"
"Ừ, con chết mà. Con nghe ông bác sĩ nói một trăm lẽ hai độ."
"Không ai chết vì nóng một trăm lẽ hai độ cả. Khùng mới nói vậy."
"Chết thiệt mà.  Ở trường học Pháp Văn bạn con nói người ta không thể sống với bốn mươi bốn độ."
Thì ra nó chờ chết suốt ngày, từ lúc chín giờ sáng đến giờ.
"Tội nghiệp Bé Cưng," tôi nói. "Bé Cưng lớn rồi mà khờ. Cái nầy giống như miles và kilometers. Con không có chết. Đó là tại vì cái cặp nhiệt khác nhau. Cái cặp nhiệt đó thì ba mươi bảy độ là bình thường. Còn cái nhiệt kế nầy thì chín mươi tám.
" Chắc không?"
"Chắc như bắp," tôi nói. Giống như miles và kilometers. Con biết rồi, bao nhiêu kilometers khi ba lái xe chỉ số bảy chục miles?
"Ồ," nó nói.
 Nó vẫn nhìn hướng cuối giường rồi dễ chịu  dần. Sự căng thẳng cũng giảm bớt nhiều, cuối cùng, ngày hôm sau nó mè nheo dễ dàng khóc lóc ỉ ôi vì những chuyện lặt vặt không đâu.

  A Day' s Wait