Oct 4, 2014

nếu ba thấy phiền




A Day’s Wait
Short Story
by Ernest Hemingway
Lý Ốc phiên dịch

Bé đi vào phòng để đóng cánh cửa sổ trong khi chúng tôi vẫn còn nằm trên giường và tôi thấy nó có vẻ đau yếu.  Nó đang run, khuôn mặt trắng nhợt, và nó bước một cách  chậm chạp đau đớn.
"Con sao vậy, Bé Cưng?"
"Con bị đau đầu."
"Tốt hơn hết là con đi ngủ trở lại."
"Không. Con không sao."
"Con đi ngủ, ba sẽ qua gặp con khi ba mặc đồ xong."
Nhưng khi tôi đi xuống lầu thì nó đã mặc  áo quần tề chỉnh, ngồi cạnh lò sưởi, trông bệnh hoạn và tội nghiệp một thằng bé chín tuổi. Tôi đặt tay lên trán và tôi biết nó bị sốt.
"Con đi ngủ đi," tôi nói "con bị đau rồi."
"Con khỏe mà," nó nói.
Khi bác sĩ đến ông ta lấy ngay nhiệt độ.
"Bao nhiêu độ?" Tôi hỏi ông.
"Một trăm lẽ hai"
Dưới nhà, bác sĩ cho ba loại thuốc viên con nhộng ba màu khác nhau với lời chỉ dẫn cách dùng. Một để hạ nhiệt, một liều thuốc súc đường ruột, liều thứ ba để trung hòa dung chất acid. Vi khuẩn của 20 loại cúm chỉ có thể hoạt động trong dung môi acid, ông giải thích. Ông bác sĩ có vẻ biết rành rẽ về cảm cúm và nói thêm chẳng có gì phải lo nếu nhiệt độ chưa quá một trăm lẽ bốn độ. Cái nầy là dịch cúm nhẹ thôi nếu đừng để bị sưng phổi.

Trở lại phòng ngủ tôi ghi xuống nhiệt độ của nó và giờ giấc uống thuốc khác nhau.
"Con có muốn ba đọc sách cho con không?"
"Dà. Nếu ba muốn," thằng bé nói. Mặt nó trắng bệch và hiện  quầng thâm dưới hai mắt. Nó nằm im trên giường trông như tách biệt hẳn với mọi chuyện chung quanh.
Tôi đọc lớn quyển sách của Howard Pyle loạt truyện viết về Pirates; nhưng tôi biết là thằng bé chẳng theo dõi gì cả khi tôi đọc.
 "Con thấy thế nào, Bé Cưng?" Tôi hỏi nó.
"Cũng như vậy," nó nói.
Tôi ngồi phía chân giường đọc vừa đủ nghe trong khi chờ đợi giờ cho nó uống thuốc.
Tôi muốn giữ sự tự nhiên để nó ngủ, nhưng khi tôi nhìn lên thì thấy nó đang nhìn về phía cuối giường, tia nhìn thật kỳ lạ.
"Tại sao con không ngủ? Ba sẽ thức con dậy để uống thuốc."
"Con muốn thức."
Lúc sau nó nói với tôi "Ba không cần phải ở đây, Papa, nếu ba thấy phiền."
"Ba không phiền."
"Không phải, con muốn nói là nếu ba cảm thấy phiền."
Tôi nghĩ có lẽ là nó hơi bị xây xẩm và sau khi cho nó uống thuốc vào lúc mười một giờ tôi đi ra ngoài một chút.

Một ngày trời sáng, lạnh, mặt đất bao phủ bởi lớp tuyết đông đá cho nên dường như tất cả cây cối trụi lá, lùm bụi, cỏ và mặt đất đều biến mất bởi lớp đá tuyết. Tôi cùng với con chó săn lông xù giống Irish thả bộ theo con đường cạnh dòng suối nhỏ đông cứng, nhưng rất khó đi đứng trên bề mặt gương và chú chó nhỏ lông đỏ đã trượt vỏ chuối té hai lần, tôi cũng một lần làm rớt cây súng và nhặt nó chuồi trên mặt nước đá.
Chúng tôi xua một đàn chim cút ẩn trong bụi cây gie dọc bờ đất sét cao và bắn được hai con số còn lại vụt khỏi bờ bay mất. Có vài con nhóm trên cây, nhưng hầu hết bay túa vào lùm và bọn chim cút phải nhún nhảy vài lần trước khi bị đuổi bay lên. Chim nhô ra trong khi bạn nhắm trong tư thế lắc lư trên mặt đá,  bụi cây rung rinh rất khó bắn, hạ được hai, bắn hụt năm, quay trở về  nhà vui vì tìm được đàn cút ở gần nhà và hứa hẹn còn nhiều ngày khác nữa. (còn tiếp)

  A Day' s Wait