Sep 29, 2014

chuyện ngắn




Mùa đêm sang

Ông già Tiều chuyên môn ở trần. Ổng bận cái quần lửng quanh năm. Người VN đàn ông bận xà lỏn chứ không ai bận quần lửng ngang gối cột dây lưng rút như ổng. Tôi không biết ông già Tiều đến ở xã  miền Đông nầy bao lâu rồi. Từ khi tôi lớn khôn đủ biết thì đã thấy ông. Ông hơi cộc tính nhưng không làm gì ai. Có lẽ là do chung quanh ông toàn là người Việt.
Ông già Tiều ở căn nhà gạch lợp lá trống trơn rất mát trong khu vườn rộng trồng cây mít tố nữ, rộng cở hơn một mẫu tây. Vườn mít của ông chủ nào đó, tôi chẳng bao giờ thấy, nghe nói ở tận  trên Sài Gòn. Ông già coi vườn, làm cỏ, lâu lâu gánh nước tưới cây. Thì giờ rảnh, đi lòng vòng trong xóm chơi. Người trong xóm hay gọi ông bằng ba. Ổng cũng già đáng tuổi cha mẹ. Mà ổng cũng tốt bụng, ai kêu ba, lâu lâu giếng trong xóm cạn nước thì ổng cho vô vườn mít gánh nước nhờ.

Xóm bỗng dưng có người mới đến ở. Chị Năm gánh nước mướn. Không biết làm sao, chị xin được ở đậu với ông Tiều, che màn ở trong góc nhà. Chị có đứa con còn nhỏ 2,3 tuổi. Khuôn mặt Chị Năm tròn, một cái răng sún, tóc uốn quăn, chị lùn người. Chị gánh nước từ cái giếng vườn đến vài nhà khá giả ở cách đó xa xa. Làm công lặt vặt lấy tiền nuôi con. Và chị kêu ông già Tiều bằng ba. Khi ông Tiều bị ho thì chị nấu cháo cho ông ăn. Ông Tiều chuyên môn ăn cháo với củ cải muối. Chị Năm cũng có mua vải đen may áo bà ba cho ông Tiều mặc. Nhưng mà ổng chỉ mặc  một vài lần thì lại cởi ra ở trần.

Trời mùa Hè tháng hai tháng ba ở miền Đông rất nóng. Ve trong rừng cây cao su kêu inh vang.  Tháng tư, ban đêm trời nồng sắp sang mùa mưa. Những con dế cơm to bằng ngón tay cái gáy vang buổi tối. Tôi hay với con  Minh Châu, nhà sát ranh, đi bắt dế. Tôi cầm cái dao yếm. Con Châu cầm đèn pin và cái thùng nhỏ đi trước. Đi vô vườn mít, nghe tiếng dế gáy lớn dưới gốc mít, con Châu rọi đèn, con dế cơm màu vàng nâu đương gáy kêu phồng hai cánh, tôi liền xắn cái dao xuống chận ngang lổ. Con dế rút xuống hang nhưng mắc kẹt. Tôi bắt bỏ vô thùng.

- Ba mầy đặt tên là Minh Châu mà mầy da ngăm đen.
- Tại tao giống ba tao, tội nghiệp ổng đi lính cực lắm.
- Ba tao cũng đi lính.
- Bởi vậy nhà tao nhà mầy thân nhau.
Tôi nói:
- Ông già Tiều coi vậy mà hiền quá há.
- Ừa, chớ làm gì ai bây giờ.
- Ổng kêu tao là Lùng Chãy.
- Tại mầy tên là Long.
- Còn Chãy là gì?
- Má tao nói Chãy là... thằng.
-  Còn ổng kêu mầy là A Cháu. Ờ, mà lúc nầy ông Tiều được chị Năm kêu bằng ba. Ổng đau chỉ săn sóc.
- Hi hi hi !
- Mầy cười cái gì?
 - Có lần tao thấy ông Tiều ôm chị Năm.
- Mầy xạo, ôm làm gì?
Con Châu nói:
- Tao đâu biết, tao thấy hai người ôm nhau... hun!

Northwest, 9/2014