Aug 22, 2014

nè, để tôi nói mình nghe!




Mình về mình nhớ ta chăng
Ta về ta nhớ hàm răng mình cười
(Ca dao)

Mình là cô mình. Là em. Chữ mình sao mà nghe bắt thấy... thương. Mình nầy là mình dân Bắc Kỳ. Mình ngôi thứ hai số ít. Mình đối với ta. Ông nhà văn Nguyễn Vỹ, người Quảng Nam, ngày xưa là chủ nhiệm nguyệt san Phổ Thông, ông có viết mục "Mình ơi" để trình bày nhiều chuyện thuộc hôn nhân gia đình. Trong đó 2 người vợ chồng trẻ xưng hô là mình mình em em anh anh với nhau. Nghe tình phải nói. Ớ trong Nam, tôi thường nghe vợ chồng đã có vài mặt con thì cũng hay gọi nhau là mình xưng tôi. Nè, để tôi nói mình nghe.


Tự Điển Việt Nam của Hội Khai Trí Tiến Đức cũng có viết về chữ mình như trên. Và thêm, mình là thân thể người ta, thân mình, thân ta. Như vậy, chữ mình nầy lại là một loại  possessive adjective - own. Như:

Nghĩ mình lại ngán cho mình
(Cung Oán)

Những người bạc ác tinh ma
Mình làm mình chịu kêu mà ai thương
(Kiều)

Đó là chuyện trong văn chương VN. Còn VN ngày nay? Ngày nay vẫn mình mình như thường. Nhan nhãn trên báo đài. Có điều, đừng tưởng bở. Không phải mình mí em mí anh mí tui mí ta trong tình yêu ngày nào. Mình nầy đổi lại là mình ngôi thứ nhất. Thay vì xưng tôi, xưng anh, xưng em, xưng ông xưng bà với người đối diện thì họ xưng... mình. Đại khái:

- Mình nhiều lúc cũng trăn trở bức xúc, mình cũng muốn gửi một thông điệp đến các bạn...nữ nhưng mà mình bản tính rụt rè nhút nhát lắm...

Nghe thì cũng hay hay, duy có một điều hơi trái khoáy: người viết lại là một ông... dzà. Chết thật, tội nghiệp tiếng Việt... mình.