Aug 31, 2014

lửng lơ là một ưu điểm





Người Việt tỵ nạn CS

Người Việt rời VN trong ngày 30/4/75, sau đó nhập cư Hoa Kỳ, họ được nhận vào nước Mỹ cư trú hợp pháp với tư cách tỵ nạn refugee. Luật của Mỹ có ghi rõ là người tỵ nạn có quyền giữ tư cách này bao lâu cũng được. Đồng thời, luật cũng mở ra một hướng khác cho những ai muốn trở thành công dân Mỹ. Trong thời gian anh còn tư cách tỵ nạn, luật khuyên là anh không nên làm việc gì đi ngược lại tư cách đó. Thí dụ, anh về VN nhiều lần và giao du, làm ăn v.v...

Sau nầy, chương trình H.O dành cho viên chức, sỹ quan chế độ VNCH, và Con Lai được nhận vào Mỹ cũng đương nhiên hưởng quy chế tỵ nạn. Vì theo quan điểm của chính phủ Hoa Kỳ, những cựu tù nhân trong trại cải tạo VC từ 3 năm trở lên chứng tỏ họ bị ngược đãi vì khác chính kiến.

Theo tôi biết, đại đa số người tỵ nạn hiện nay đều đã vào quốc tịch Mỹ. Cái nầy rất quan trọng. Thứ nhất, họ và gia đình có hẳn một đất nước mới để phục vụ và sinh sống lâu dài. Thứ hai, là công dân Mỹ họ có quyền trở về VN hiện nay một cách thoải mái. Ngoài ra, cũng có người không thích trở về. Nhưng dù không về thì vẫn do họ quyết định chứ chẳng ai ngăn cấm. Một sự lựa chọn tự nguyện.

Do đó, nếu có người gốc Việt nào cầm bút mà vẫn hoàn toàn trong tâm trạng lưu vong exile (âu sầu, mất mát), tôi e là ít. Rất ít. Tuy vậy, cái tâm trạng lửng lơ in-betweenness không phải là không có chung cho nhiều người. Có chứ. Nhưng, có, như là một đặc điểm, thậm chí một ưu điểm đầy hứng thú.