Jun 16, 2014

căn cước của quê hương trong âm nhạc




Ai Lên Xứ Hoa Đào
Hoàng Nguyên

Ai lên xứ hoa đào dừng chân bên hồ nghe chiều rơi
Nghe hơi giá len vào hồn người, chiều xuân mây êm trôi
Thông reo bên suối vắng lời dạt dào nên ý thơ
Nghe tâm tư mơ ước mộng dìu dặt như tiếng tơ
Xuân đi trong mắt biếc lòng đào nguyên đẹp như chuyện ngày xưa

Giòng An Giang
Anh Việt Thu

Giòng An Giang sông sâu nước biếc
Giòng An Giang cây xanh lá thắm
lả lướt về qua Thất Sơn
Châu Đốc giòng sông uốn quanh
Soi bóng Tiền Giang Cửu Long

Sài Gòn Đẹp Lắm
Y Vân

Dừng chân trên bến khi chiều nắng chưa phai,
Từ xa thấp thoáng muôn tà áo tung bay
Nếp sống vui tươi nối chân nhau đến nơi này
Saigon đẹp lắm, Saigon ơi ! Saigon ơi !

Hà Tiên
Lê Dinh

Tôi nhớ hoài một chiều dừng chân ghé qua thăm miền ước mơ
Hà Tiên mến yêu đẹp như xứ thơ xa cách tôi còn nhớ
Nhớ ghi muôn đời nước trời biển mơ
xanh xanh màu ánh mắt em gái chiều năm xưa
như vấn vương ai trên bến chiều xa vắng năm tháng còn ngẩn ngơ

Hà Tiên ơi, đây miền xinh tươi như hoa gấm trong đời
Hà Tiên ơi, đây những bóng dừa xanh mát biển khơi

................................
Viết về một quê hương chung chung, dễ. Viết về quê hương có một địa chỉ, khuôn mặt, khó. Anh khó có thế viết thật hay về một nơi chốn mà mình chưa từng ghé qua, sống qua, và luyến lưu nhiều kỷ niệm với nơi chốn đó.  Kỷ niệm đẹp chỉ có thể xảy ra trong hoàn cảnh đẹp. Dù giàu hay nghèo  hạnh phúc hay thương đau thì nó vẫn phải đẹp. Có thể nó đẹp nhờ sinh hoạt, cảnh trí hay những mối tình.

Tôi không biết, tại sao ca khúc ngày nay ở VN dường như khuất bóng hẳn một khuôn mặt một địa chỉ, một căn cước, một con người quê hương rõ rệt. Nó chỉ còn lại những lời đầu môi: giàu đẹp, thân thương, tự hào, cựa mình, trăn trở... Trăn trở, mà trăn trở làm sao?