Jun 10, 2014

a short short story





 Sắp Hạ
 Truyện ngắn ngắn

- Anh L, anh đưa  con Th ngày mai đi dùm Kiến được không?
Nghe Kh, vợ tôi, hỏi đột ngột, tôi hơi bực. Kh biết là tôi vừa xin  off ngày mai thì cô ta hỏi ngay.  Tính của Kh là như vậy, ngày  nghỉ ít để cho tôi yên, không việc nầy cũng việc khác. Nhưng tôi cũng ậm ừ hỏi lại:
- Mà đưa cổ đi đâu? Chừng nào đi?
- Nó hẹn với bác sĩ đi  mổ mắt lúc 9 giờ sáng.

Kiến là cái nickname tôi hay gọi Kh khi ở nhà. Kh làm việc gì cũng chầm chậm, trong nhóm đông bè bạn, Kh bao giờ cũng là người dọn dẹp sau cùng. Có đi đâu thì Kh cũng là người hay đến  trễ... chút xíu. Kh cũng đặt cho tôi một sước danh mỹ hiệu là "Anh Hai Ếch", cô nói đôi khi tôi giống như con ếch trơ mắt nhìn thao láo. Tôi hỏi:
- Mắt của Th cái gì mà mổ vậy?
- Nó nói  mổ laser chửa cận thị.

Gia đình của Kh và Th biết nhau lâu từ hồi còn ở Việt Nam. Hai nhà ở gần nhau trong khu Trương Minh Giảng. Đúng ra thì vợ tôi chơi thân với chị của Th, Tr học chung lớp, chung trường.  Tr hiện sống với chồng ở Florida. Còn Th, nghe Kh nói đã ly dị, đem đứa con gái 8 tuổi sang vùng Northwest sống, gần chúng tôi. Qua đây chưa được một năm, cô ta mua căn nhà 4 phòng khá rộng nằm cheo leo trên sườn đồi nhìn ra giòng sông. "Ở cho nó sướng anh!" Có lần Th đã nói với tôi như vậy. Th làm trong một hảng bảo hiểm lớn.

Sáng ngày hôm sau 9 giờ kém tôi đã đến nhà Th. Th từ trong nhà mở cửa đi ra chui vào xe tôi ngay. Tôi chào Th: "Morning". Th đáp lại: "Morning anh". Xe đi vào freeway về hướng Đông. Buổi sáng, trời sắp Hạ, gió trên xa lộ một chút hâm hấp oi nồng. Northwest là cao nguyên tình xanh. Chúng tôi không ai nói gì. Chỉ nghe nhạc. Nghe một ca khúc VN của LUP. Th mặc chiếc quần jeans màu đen có những hàng lổ dọc bên đùi được xâu lại bằng dây. Áo sơ mi ca rô xanh trắng bỏ ngoài, và cái vest màu da bò khoác lửng. Tóc Th đen mướt, không chịu nhuộm màu, cắt hơi ngắn qua khỏi vai. Trông cô hơi giống tụi cowgirls nhạc Country.Th là một thiếu phụ đẹp.

Tôi đợi tại sảnh đường rất rộng của bệnh viện. Chừng 40 phút sau thì Th đi ra, mắt đeo một cái kính đen to tướng. Người trợ tá nói với tôi: "Công việc thật tốt đẹp, she về nhà nghỉ ngơi, ngày mai thì mọi việc sẽ trở lại như thường". Chúng tôi nói cám ơn. Tôi quay qua Th:
- Th giống điệp viên không không ... thấy.
- Ha ha ha! Điệp viên mười sáu con zeros .
Tôi đưa tay cho Th nắm, chúng tôi ra xe về.
- Ủa, mà Th có nhìn thấy gì không?
- Thấy như thường anh ơi. Đi kiếm cái gì ăn, em chưa ăn gì. Đói. Anh chắc cũng đói.
Tôi rẽ xe vào khu chợ của người Việt. Chúng tôi vào ăn phở Bắc. Tôi chỉ nhìn Th ăn.

Về đến nhà, tôi ngồi xem TV. Th đi lên lầu. Tôi mở tủ lạnh, có một hộp thức ăn, đùi gà và khoai tây chiên. Tôi nhặt chai bia lẻ. Trời nóng uống một ngụm beer lạnh là cái thú khoái tỉ trần đời. Tôi bỗng cảm thấy là có cái gì đó thừa thãi kỳ lạ. Tôi tắt TV. Về. Nhưng cũng phải nói với Th một tiếng chứ. Th ở trên lầu, tôi chần chừ, bước lên cầu thang. Cái cầu thang có đoạn quặt ngang. Trên lầu là bốn cửa phòng đều đóng kín, hai bên trái hai bên phải. Tôi chưa bao giờ bước lên lầu nhà Th nên không biết Th ngủ phòng nào. Tôi gọi:
- Th ơi !
Th mở cửa phòng, nói:
- Sorry anh, Th nằm ngủ quên.
Th đứng tựa vào tường, mặc bộ pijama. Chúng tôi nhìn nhau im lặng. Im lặng.Tự nhiên trong trí óc tôi bật vang lên câu nói của Kh ngày hôm qua: "Anh L, anh đưa  con Th ngày mai đi dùm Kiến được không?"...

Northwest mùa Hè, 6/2014
Lý Ốc 

 Tình Khúc Cho Em - LUP