May 6, 2014

tưới nước nhiều quá


Maple Hill Elementary School.jpg

The School
from Sixty Stories
by Donald Barthelme

Truyện nầy rất ngắn, nhưng khá hoàn hảo trong nhiều khía cạnh. Mặc dù Barthelme nổi danh về lối viết trào lộng, theo bút pháp hậu tân kỳ, chúng ta hâm mộ ông vì khả năng mà ông có thể mô tả hoạt cảnh rõ ràng bằng cách dùng rất ít từ ngữ, được tinh lọc. Barthelme không bao giờ giải thích dông dài, không dùng chữ dài có nhiều âm tiết, nhưng một cách tự nhiên không cần gắng sức ông đưa người đọc đến đúng nơi mà ông muốn. Vui nhộn, ngớ ngẩn, buồn, tinh quái ngay trong sự ngắn ngủn. Có thể đây là truyện ngắn được ưa thích của mọi thời. Bạn nên đọc.

This story is very short, but pretty much perfect in every way. Though Barthelme is known for his playful, postmodern style, we admire him for his ability to shape a world so clearly from so few words, chosen expertly. Barthelme never over explains, never uses one syllable too many, but effortlessly leads the reader right where he wants her to be. It’s funny, it’s absurdist, it’s sad, it’s enormous even in its smallness. It may be this writer’s favorite story of all time. You should read it.
Nguồn:  10 Wonderful Short Stories

*

Trường Học

À, Chúng tôi dẫn tất cả các em học sinh đi ra vườn  trồng cây, thế, bởi vì chúng tôi biết rằng ... rằng ấy là một phần trong sự học của bọn nhỏ, để hiểu thế nào, bạn biết không, về hệ thống rễ ... cũng như là ý thức trách nhiệm, sự chăm sóc vạn vật, tinh thần gánh vác. Bạn biết tôi nói gì.  Và tất cả cây con đều chết. Những cây cam con. Tôi không biết tại sao cây chết, chết queo. Có thể do đất xấu hoặc có lẽ do mớ cây giống chúng tôi mua từ nursery đã chẳng phải là loại tốt nhất. Mọi người cằn nhằn cái vụ nầy. Ba mươi đứa nhỏ tề tựu tại đây, mỗi em trai hay em gái đều có một cây riêng để trồng và chúng tôi  còn đó ba mươi cây chết. Tất cả học sinh nhìn những cọng nhỏ màu nâu, buồn xo.

Sẽ không đến nỗi quá tệ ngoại trừ chuyện vài tuần trước cái vụ cây con, tất cả những con rắn cũng chết. Nhưng tôi nghĩ những chú rắn - à, lý do rắn ngỏm ấy là ... Bạn nhớ, cái máy  sưởi hơi nước  boiler đã tắt trong bốn ngày vì vụ đình công, và điều đó có lý do giải thích được. Nghĩa là, Chẳng có phụ huynh học sinh nào muốn con em mình đi học làm hỏng cuộc đình công đầy ý nghĩa đang diễn ra đó. Thế là khi mọi việc bắt đầu trở lại chúng tôi tìm thấy bọn rắn kiểng đã chẳng còn gì để phiền toái nữa.

Còn đối với vườn cây cỏ có lẽ do tưới nước nhiều quá, thôi ít ra bây giờ thì học sinh biết đừng bao giờ tưới quá nhiều. Bọn nhỏ rất là tận tâm với khu vườn cây và vài đứa có lẽ ... hơi bị quên đã cho thêm chút nước khi chúng tôi không để ý. Hoặc giả ... ừm, tôi chẳng muốn nghĩ về sự phá phách, mặc dù nó đã từng xảy ra với chúng tôi. Tôi muốn nói, có những chuyện đã thoáng qua trong ý tưởng chúng tôi. Chúng tôi nghĩ vậy có lẽ là vì trước đây những con chuột nhắt chết, những chú chuột bạch  chết, và con nhông ... à, bây giờ tụi nhỏ biết cách chớ có mang  đi chơi rong thú vật trong bịch plastic.

Dĩ nhiên, chúng tôi không ngạc nhiên về chuyện cá nhiệt đới chết. Những con cá, bạn nhìn chúng lượn lờ và phơi bụng trên mặt nước. Nhưng bài học về tài liệu cá ở điểm này, không có gì chúng tôi có thể làm hơn, nó xảy ra hàng năm, bạn chỉ có việc lẹ làng gạt nó qua một bên.

Chúng tôi không hề tính nuôi một con chó con.

Chúng tôi không hề tính nuôi chó, nó chỉ là con chó nhỏ mà em học sinh gái con nhà  Murdoch tìm thấy dưới gầm chiếc truck của siêu thị Gristeds  và em sợ con chó bị cán sau khi người tài xế giao hàng xong, thế là em bỏ nó vào ba lô và mang đến trường. Thế là chúng tôi có chú cún con. Ngay từ lúc tôi thấy con chó, tôi nghĩ, Chúa ơi, tôi cá là nó sống không quá hai tuần và rồi ... rồi y chang. Nó đáng lẽ chẳng nên hiện diện trong lớp học, quy tắc có chứ, nhưng mà làm sao bạn khó có thể nói với học sinh nguyên tắc khi con chó đã hiện diện ở đó rồi, ngay trước mặt học tụi  học sinh,  vừa chạy vòng vòng dưới nền nhà và sủa yep yep. Học sinh đặt tên là con Edgar . Tên của tôi. Tụi nhỏ vui đáo để chạy theo sau nó và hét , " Ê, Edgar! Edgar cưng! Rồi tụi nó cười khanh khách. Tụi nó  khoái chí qua sự mập mờ. Tôi cũng khoái. Tôi chẳng chấp nhứt khi bị đùa giỡn. Tụi học sinh làm một cái nhà nhỏ cho con chó và đấy là định mệnh. Tôi không biết tại sao con chó chết. Bị sốt hoảng loạn, tôi đoán vậy.  Nó có lẽ chẳng được tiêm vài mũi phòng ngừa. Tôi đã mang con chó ra ngoài trước khi bọn học sinh đến. Tôi thường đi một vòng xem qua phòng chứa vật dụng cho nhà trường mỗi sáng, vì tôi nên biết có gì sẽ có thể diễn ra chăng. Tôi đã trao xác con chó cho người quản trường.
(Còn tiếp)