May 6, 2014

con chuột nhắt mới đi vào


Golden Agouti Mongolian Gerbil

(The School -Trường Học, tt)

Rồi đến câu chuyện đứa con nuôi Hàn Quốc mà lớp học bảo bọc qua chương trình Giúp Đỡ Trẻ Em, tất cả học sinh mỗi em đóng 25 cent một tháng, đó là ý kiến. Một chuyện không may, tên em bé trai là Kim và có lẽ chúng tôi nuôi nó quá trễ tràng hay sao đó. Nguyên nhân cái chết đã không được nói rõ trong lá thư chúng tôi nhận được, họ đề nghị nuôi một đứa bé khác và gởi cho chúng tôi một vài trường hợp hồ sơ thật hay, nhưng chúng tôi đã không động lòng trắc ẩn. Lớp học đã tiếp nhận sự việc thật bức bối, học sinh bắt đầu ( tôi nghĩ vậy, chưa từng có ai nói với tôi điều gì một cách trực tiếp) cảm thấy có lẽ có điều gì đó sai lầm đối với nhà trường. Nhưng tôi không nghĩ có gì sai với trường học cả, từng lúc, tôi đã thấy  khi tốt khi xấu. Chẳng qua là vận xui. Chúng tôi từng có một số lượng to lớn phụ huynh học sinh qua đời, chẳng hạn. Tôi nghĩ hai nhồi máu cơ tim, hai tự tử, một chết chìm, và bốn chết trong tai nạn xe hơi. Một bị stroke. Chúng tôi thường nhận tin quy tiên khá nhiều những ông bà của học sinh, hay có thể con số tử biệt còn nhiều hơn nữa vào năm nay, hình như vậy. Sau cùng là bi kịch.

Bi kịch xảy ra khi Matthew Wein và Tony Mavrogordo chạy chơi ngay chổ người ta đang đào đất làm móng xây tòa nhà mới làm văn phòng liên bang. Có một đống lớn cây gỗ được chất, bạn cũng biết, tại bờ cái hố. Một phiên tòa diễn ra cho vụ này,  phụ huynh họ khiếu nại rằng đống cây chất hầm hinh. Tôi không biết cái nào thật cái nào không. Đúng là một năm quái lạ.

Tôi quên lưu ý chuyện của  cha em Billy Brandt bị đâm khi ông vật lộn với kẻ bịt mặt đột nhập vào nhà ông.

Ngày nọ, chúng tôi thảo luận trong lớp. Học sinh hỏi tôi, họ đi về đâu? Những cây, con nhông, cá nhiệt đới, Edgar, ông bà cha mẹ, Matthew và Tony, họ đi về đâu? Và tôi nói, tôi không biết. Và bọn nhỏ nói, ai biết? và tôi nói, chẳng ai biết. Và tụi nhỏ nói, có phải cái chết đem lại ý nghĩa cho đời sống? Và tôi nói không, đời sống mang ý nghĩa vào đời sống. Đoạn bọn nhỏ nói, nhưng không phải là cái chết, theo một luận cứ căn bản, vật chất thế gian có lẽ mặc nhiên siêu thoát về hướng của -
Tôi nói, ừa, có lẽ.
Tụi học sinh nói, chúng em không thích vậy.
Tôi nói, cái đó nghe được.
Bọn nhỏ nói, thật quá hổ thẹn!
Tôi nói, đúng vậy.
Bọn học sinh nói, thầy có thể nào make love làm tình với Helen ( người trợ giáo của chúng tôi) để cho chúng em coi coi nó diễn ra làm sao? Chúng em biết tỏng thầy mê Helen.
Tôi thích Helen thật nhưng tôi nói tôi không thể.
Tụi em nghe vụ này quá xá nhiều, tụi nó nói, nhưng mà chả bao giờ chứng kiến cả.
Tôi nói tôi sẽ bị đuổi và do đó chẳng bao giờ, hoặc gần như không bao giờ, được làm như một màn biễu diễn. Helen ngó ra ngoài cửa sổ.
Bọn học sinh nói, đi, làm tình với Helen đi thầy,  chúng em yêu cầu một sự xác định của giá trị, chúng em lo sợ.

Tôi nói rằng bọn học sinh chớ nên sợ sệt (mặc dù tôi thường bị hoảng sợ) và rằng giá trị hiện hữu mọi nơi. Helen tiến đến và ôm tôi. Tôi hôn nàng vài lần lên hàng lông mày. Chúng tôi ôm nhau. Học sinh hứng thú. Rồi có tiếng gõ cửa phòng, tôi ra mở cửa, và một con chuột nhắt mới đi vào. Bọn nhỏ hò reo ầm ĩ.

4/2014
 Lý Ốc phiên dịch
....................................
Nguồn:  10 Wonderful Short Stories