May 28, 2014

nhạc việt tài tử












words and condemnation will not be enough

put sanctions on China for invading Vietnam territory with the deployment of oil rig Haiyang 981.

The relation between the United States and Vietnam in on the path of goodness within partnership and peace. We, the Vietnamese around the world calls upon the White House to look up firm sanctions against China for blatantly disregarding the current international recognized laws and territorial boundaries with the recent deployment of the massive and ecologically damaging oil rig Haiyang 981 into Vietnam's water.

Words and condemnation will not be enough. We need the White House to look into methods of economic sanctions against China, as this will be the only way for it to be effective.

Anh Ðỗ Quang Thăng, 34 tuổi, cư dân San Diego, người soạn ra thỉnh nguyện thư này, bắt đầu từ ngày 12 Tháng Năm, bày tỏ cảm tưởng với nhật báo Người Việt như sau: “Khi viết thỉnh nguyện thư, tôi chỉ làm gì thấy mình cần phải làm, và chỉ viết cho chính mình thôi, không ngờ được là có hơn 120,000 người có cùng suy nghĩ như mình. Tôi thấy vui, cảm động, và cũng rất hồi hộp khi âm thầm theo dõi những lời bình phẩm, người chê, người ủng hộ, và nhìn số chữ ký tăng lên từng giờ.”

Giải thích thêm lý do viết thỉnh nguyện thư, anh Thăng nói: “Tôi viết thỉnh nguyện thư, đơn giản chỉ vì thấy Trung Quốc là một kẻ bắt nạt nước khác, tương tự như sự kiện Nga xâm lược Ukraine gần đây. Cũng giống những người Việt Nam thế hệ 1.5 hoặc thế hệ thứ hai khác, tôi không quan tâm nhiều đến chính trị hay Việt Nam đang có chính thể gì. Tôi chỉ đứng lên chống lại những điều gì sai với lẽ phải và thiếu đạo đức. Tôi cũng muốn người Việt của thế hệ trước chúng tôi biết rằng tuổi trẻ chúng tôi cũng yêu nước, dù chúng tôi có cách bày tỏ khác họ.”

 Ký tên tại trang web của Tòa bạch Ốc:=>  We the People
 Đọc bài tường thuật trên báo Người Việt online:   Người Việt online

May 27, 2014

én với nhạn


Yellow indian hemp flowers field with mountain Stock Photo - 17073324

Ngày mùa Xuân tháng Năm, tôi đưa cả gia đình dong xe về hướng Đông Nam chơi. Hóa ra có một nơi chốn gọi là Kim Cương Đen - Black Diamond nằm cách nhà hơn 40 miles. Gọi là  Kim Cương Đen chứ thật ra chỉ là một thị trấn nhỏ nằm cạnh núi. Tiệm ăn nhỏ. Tiệm trái cây nhỏ. Cửa hàng bán đồ lưu niệm nhỏ. Xung quanh thị trấn cây cỏ xanh màu ngọc bích. Mà hoa vàng dại mọc thật nhiều. Vây quanh thị trấn nhỏ thật đẹp.

Vàng  hoa

Tháng Năm ngày mùa xuân
Lá cây xanh biếc mơn gió
Vui đùa cùng mây
Với cỏ hoa đồng nội ven đường
Cũng dại khờ vàng khoe sắc thắm
Không biết màu xanh ở đâu
Vàng thắm ở đâu
Lại quay về một ngày tháng Năm
Chẳng lẽ có ước hẹn gì hay sao?
Hoa vàng và cỏ ngọc bích
Bao vây thị trấn nhỏ
Tên là Kim Cương Đen nằm kề với núi

 *

 


Vô hằng

Quân tử dùng dằng đi chẳng dứt 
(Thiếu nữ ngủ trưa, Hồ Xuân Hương)

Không dưng tôi ghé ngang thành phố xa
Hỏi người có lưu dấu bài thơ xưa
Vào công viên lạc tìm viên đá trắng
Nhặt đem về để lại dưới cây hoa

Không chắc tôi sẽ về thăm phố cũ
Mới  mươi năm mà ngỡ lụi ngàn năm
Ngữ cảnh người coi hình như lạ hoắc
Nồi kê chưa chín sĩ bận cà lăm

Không thể em ra nằm mơ ngủ chơi
Võng giăng cây ổi trể áo ru hời
Quân tử đi ngang làm thinh lé mắt
Trưa hè se sẻ rủ gọi tình ơi

Không dám tôi cởi áo lội ngang sông
Ngày mùa hạ nắng xuống tràn cánh đồng
Ghe xuồng gì ngược xuôi coi hẻo quá
Làm sao tính đò dọc gọi ven sông

Không biết đêm đen còn qua khúc vắng
Ma hoang cây gáo tóc xõa xanh lè
Con mèo ngao réo gào tình yêu cũ
Dế mèn sang dạ khúc chẳng buồn nghe

Không chừng tôi sẽ không còn chi nhớ
Ngỏ phù vân mây sáng ngút vô hằng
Én với nhạn bay ngang thôi cũng khuất
Áo trường không, lơ lửng một vành trăng

Northwest, 5/2014
..................................................
* 無恒: vô hằng, hư vô và thường hằng





May 25, 2014

hội nghị bình than




Mùa đông, tháng 10, vua về ngự ở Bình Than rồi về Trần Xá Loan họp vương hầu và trăm quan, bàn kế sách công thủ và chia nhau đóng giữ những nơi hiểm yếu.(Đại Việt sử ký toàn thư)

Ngô Sĩ Liên viết trong Đại Việt sử ký toàn thư, bản kỷ toàn thư quyển 5:

"Giặc Hồ vào cướp nước là nạn lớn nhất của đất nước. Hai vua hiệp mưu, bầy tôi họp bàn há lại không có kế sách gì chống giặc mà phải đợi đến ban yến hỏi kế ở các phụ lão hay sao? Là vì Thánh Tông muốn làm thế để xét lòng thành ủng hộ của dân chúng, để dân chúng nghe theo lời dụ hỏi mà cảm kích hăng hái lên thôi. Đó là giữ được cái nghĩa người xưa nuôi người già để xin lời hay vậy."

灘 than = bến, thềm nước
灣 loan = vũng, vịnh, hõm sông nước
Bình Than nghĩa là bến nước bằng phẳng
Trần Xá Loan là vịnh nước ở Trần Xá

Hội nghị Bình Than tháng 10 âm lịch 1282
Hội Nghị Diên Hồng tháng 12 âm lịch 1284
Và mặt trận phản biện xã hội của người Việt hiện nay

Hội nghị BT là hội nghị của chính quyền, lãnh đạo, vua quan nhà Trần bàn kế sách và phân công chống giặc Nguyên xâm lấn nước Việt.
2 năm sau, vua Trần triệu tập các bô lão đại diện toàn quốc hội tại thềm điện Diên Hồng  nhằm hỏi ý kiến toàn dân về quyết tâm chống giặc của triều đình. Bô lão đồng lòng quyết chiến.

Giàn khoan 981 hiện nay là dấu hiệu của quốc biến. Người Việt có thể sẽ bị mất nước.
Có điều thật trái khoáy so với thời xưa. Thời xưa đi chiều thuận. Thời nay đi chiều loạn.

Thời xưa thuận là vì nhà nước có trách vụ gìn giữ giang san. Toàn dân có nhiệm vụ chung lòng cứu nước.

Thời nay loạn là vì nhà nước VC vô trách nhiệm. Vô kế sách. Vô khả năng chiến đấu.
Dân chúng thì đông gần 100 triệu, đại biểu dân chúng trong QH có. Nhưng không có dấu hiệu nào đồng thanh chống giặc, vì lẽ: Dân chúng bị VC ngăn chặn.

Người có cảm tình và lòng tin vào chính quyền VC thì đủ lý lẽ biện chứng bào chữa. Người quyết tâm chống giặc thì không có chổ hành động. Còn lại đa số người dân thì bận bịu áo cơm.

Vì thế, loạn. Tôi không rõ, VN trong tình trạng loạn lạc như vậy thì TQ liệu có dừng lại mọi mưu toan nào khác hay không?

Hội nghị Bình Than

May 23, 2014

ngày chiến sĩ trận vong - memorial day

Memorial Day, an American holiday observed on the last Monday of May, honors men and women who died while serving in the U.S. military. Originally known as Decoration Day, it originated in the years following the Civil War and became an official federal holiday in 1971. Many Americans observe Memorial Day by visiting cemeteries or memorials, holding family gatherings and participating in parades. Unofficially, at least, it marks the beginning of summer. (History.com)
















Arlington
Singer: Trace Adkins

I never thought that this is where I'd settle down,
I thought I'd die an old man back in my hometown,
They gave me this plot of land, me and some other men, for a job well done,
There's a big white house sits on a hill just up the road,
The man inside he cried the day they brought me home,
They folded up a flag and told my mom and dad, we're proud of your son

 And I'm proud to be on this peaceful piece of property,
I'm on sacred ground and I'm in the best of company,
I'm thankful for those thankful for the things I've done,
I can rest in peace, I'm one of the chosen ones, I made it to Arlington

I remember daddy brought me here when I was eight,
We searched all day to find out where my granddad lay,
And when we finally found that cross,
He said, "son this is what it cost to keep us free"
Now here I am, a thousand stones away from him,
He recognized me on the first day I came in,
And it gave me a chill when he clicked his heels, and saluted me.

And everytime I hear twenty-one guns,
I know they brought another hero home to us

We're thankful for those thankful for the things we've done,
We can rest in peace, 'cause we are the chosen ones,
We made it to arlington, yea dust to dust,
Don't cry for us, we made it to Arlington

buổi chiều của mình


valentines-day-sunset-wine-couple


Trên bàn trước mặt cô gái không có món uống gì đã gọi. Cô gái cho biết đang chờ để uống theo với người đàn ông. Uống theo? Cô gái tự dành cho mình một phạm vi quá rộng: uống theo đàn ông có thể từ nước lạnh, nước ngọt, trà, cà phê cho tới đủ thứ rượu, hoặc giả nguời đàn ông lại quen thú hút thứ thuốc lá đặc biệt bây giờ bạc ngàn một điếu kèm với nước lạnh cô gái cũng theo ư? Người đàn ông bắt đầu chú ý tới cô gái, thấy vui vui muốn thử cái sức theo của cô gái đến đâu. Y ngỏ ý mời cô gái một ly bourbon với đá cục; ở cao nguyên, trong phòng ấm, bên ngoài đã tắt nắng, uống rượu mạnh pha nước phẳng hay nước hơi như ở miền xuôi không thú. Cô gái trả lời chưa hề uống thứ rượu đó nhưng cũng xin vâng, để thử cho biết. Lại thêm một điểm khiến cho người đàn ông chú ý gấp hai: thử cho biết. . . Nhưng cô gái không làm cho người đàn ông thất vọng. Hai ly rượu đưa ra, cô gái nâng ly của mình, uống rất đẹp. Ðức tính ‘đẹp’ gán cho cô gái người đàn ông học được do mấy ông tửu đồ kênh kiệu chỉ những người uống rượu mà biết quý những giọt rượu, không uống hồ đồ, không uống ào ào như đổ nước vào miệng cống. Uống đẹp, cô gái còn nói thêm, nhận xét chất rượu mới quen lần đầu cho thấy như tiếp xúc với một người đàn ông khoẻ mạnh, không vũ phu nhưng đàn ông, lẽ dĩ nhiên rượu hứa hẹn rất say. Người đàn ông bắt đầu không thấy tiếc buổi chiều của mình.

Cảm tưởng bén sâu như vậy sau một quãng ngắn thì giờ, người đàn ông đã quên định kiến khi đi tới quán hẹn là gặp -mau lẹ thỏa mãn những gì cô gái muốn hỏi -cáo từ ra về – đầy đủ lịch sự, thế thôi. Người đàn ông ngồi đó dõi theo cử chỉ của cô gái mở sắc lấy gói thuốc lá giấy bao màu lục nhạt, lơ đãng quẹt cây diêm châm hút. Cảm nghĩ hồi sáng cho rằng cô gái quá trẻ, người đàn ông khi đó thấy không đúng. Nếu phân tích kỹ lưỡng những đường nét trên khuôn mặt, trên nửa người nhìn thấy qua mặt bàn, trên hai cánh tay và hai bàn tay cô gái, người đàn ông rõ ràng không thể nhất định cô gái đã quá hay khoảng hai mươi lăm. Khi còn cầm vững con số 2 trên mình, trên mặt, cô gái nào chẳng trẻ, quá trẻ ấy chứ, trong vòng hai mươi người đàn bà nào chẳng là trẻ con. Nhưng người đàn ông tìm thấy nơi cô gái, lúc đó, với ly rượu trước mặt, với điếu thuốc trên hai ngón tay, một người đàn bà bắt đầu biết đối phó, có bộ óc tham mưu đủ chiến lược, chiến thuật hẳn hòi. (Trích, Trăng Đỏ- Truyện ngắn của Mặc Đỗ)  Source: Da Màu Gió O

May 22, 2014

áo dài màu mống trời





Across the stream.

In a flowing rainbow dress
You laughed and sang across the stream,
Your long and silvery dark hair swayed in the wind
Splish splosh the waves called
Swallows flew and danced in the air
Gazelles hoped by in the green grass
Eyes dazzling like stars in a clear sky
As your eyes shone like sunrise rays over the hills
You beckoned that I cross
As cotton white doves joined
Flowers sprouted and bloomed
I awoke in my bed
A cross the stream I longed.

Charles Jagongo Ogola

*

Qua suối

Trong chiếc áo dài màu mống trời
Em cười hát đi băng qua dòng suối
Tóc đen tuyền dài đính bạc với gió đu đưa
Sóng lách cách réo gọi
Chim én liệng không trung
Những con dê núi yêu đời giữa cỏ xanh
Đôi mắt ngạc nhiên như sao trời
Khi mắt em sáng như tia nắng chiếu trên đồi
Em vẫy tay chào khi tôi đi ngang
Bồ câu trắng bay theo
Hoa đâm chồi nở bung
Trong chiếc giường ngủ tôi bật thức dậy
Chờ đi băng qua suối.

West African dance Soko

May 21, 2014

lời này là tiếng xưa


Romantic evening date ideas

Serenata - Enrico Toselli
Lời Việt: Chiều tà - Phạm Duy

Lắng trầm tiếng chiều ngân
Nhạc dặt dìu ái ân
Người ơi nhớ mãi cung đàn
Năm tháng phai tàn
Duyên kiếp vẫn còn lỡ làng

Đã quên hết sầu chưa
Lời này là tiếng xưa
Quỳ dâng dưới nắng phai mờ
Bên gối ơ thờ
Ôi tiếng tơ tình mong chờ

Chiều êm êm đưa duyên về người
Đàn triền miên nắn tiếng sầu đời
Người hỡi !
Đến bên tôi nghe lời xao xuyến
Như chuyện thần tiên.
Niềm mơ xưa là đó
Cho ta nâng niu lời ca
Chiều mơ không gian
Hờ hững cõi Thiên Đàng
Thuyền trôi bến sông xa đừng chờ
Xin hãy lắng nghe bao lời thơ chiều tà

Nhạc chiều của chúng ta
Là câu ân ái muôn đời
Bóng đã xế rồi
Hãy nép trong lòng cõi đời

Serenata Chiều Tà

May 20, 2014

vc and cc

VC:
Paracel Island is mine Vi Ci
Paracel Island is mine Vi Ci
Paracel Island is mine Vi Ci
CC:
Paracel Island is mine (V)... Ci Ci
He he he,what' s the difference, man? 
You 1 star, me 5 stars ! Same, he he he !

...........................
CC = Chinese Communist
VC = Vietnamese Communist

In Vietnamese word, 
TA = me, I, my, mine
TÀU = China

May 18, 2014

billboard music award 2014

Shakira's 'Empire' Sizzles at Billboard Music Awards
Shakira lit up the Billboard Music Awards stage Sunday night with a 
sizzling rendition of her new hit single "Empire" from her self-titled album.


Empire
Singer, songwriter: Shakira

Take off all of your skin
I'm brave when you are free
Shake off all of your sins
And give them to me
Close up, let me back in
I wanna be yours, wanna be your hero
And my heart beats

Like the empires of the world unite
We are alive
And the stars make love to the universe
You're my wildfire every single night
We are alive
And the stars make love to the universe
And you touch me
And I'm like and I'm like and I'm like
Ooh ooh
And I'm like ooh ooh
And I'm like ooh ooh
And I'm like ooh

I will follow you down wherever you go
I am, baby, I'm bound to you and do you know?
Closer, pull me in tight
I wanna be yours, wanna be your hero
And my heart beats
....

Sharika - Empire
Billboard Music Award 2014

May 17, 2014

hội chứng giàn khoan




Bàn cân giàn khoan và doanh nghiệp của TQ

Cái giàn khoan TQ nằm chình ình trên biển thuộc VN về lâu về dài sẽ là một thứ hội chứng đớn đau cho tâm tư người Việt yêu nước.

Làm sao đem nó đi chổ khác?

VC, do chủ trương cậy dựa vào TQ để tồn tại, VC hoàn toàn bó tay. Hơn nữa, dưới mắt VC chỉ là chuyện nhỏ. Một cái giàn khoan (hay vài ba cái nữa), nó cũng chẳng khác gì Bô xít, cột mốc biên giới, phố Tàu, doanh nghiệp TQ, v.v... trên suốt chiều dài nước Việt. VC để lên bàn cân : một bên là tồn vong của đảng, môt bên quyền lợi dành cho TQ. VC vẫn còn lời. Không có gì phải bức xúc.

Nhưng về phía hơn 80 triệu dân không CS thì sao? 70% dân VN là nông dân và khoảng 10% công nhân thì sao?

Hội chứng giàn khoan vô cùng đớn đau không phải chỉ riêng cho thành phần "trí thức"
Nó sẽ là nỗi đau chung cho mọi người lâu dài.

TC cũng đặt lên bàn cân: quyền lợi và sự va chạm tất có với dân VN. TC, do nắm đầu được VC, và do sức mạnh quân sự, nó tin là sẽ đàn áp được người Việt.

Vậy thì, người VN không còn con đường nào khác. Chính quyền vc? Không. TC, thông qua biểu tình ôn hòa? Càng không bao giờ TC cứu xét.

Nhưng TC quên một thứ quyền lợi khác rất lớn hữu hình trên đất VN: quyền lợi kinh tế, hàng hóa, doanh nghiệp, công ty, phố Tàu và người TQ sinh sống.

Hảy đặt lên bàn cân xem, giàn khoan có nặng hơn những thứ nầy hay không?

south china sea


Đồng chí ý thức hệ

A play of CC and VC at South China Sea

1: Fighting?
2: Hey! What's up?
3: Oh, Yeah! Good! Go...o...d! Hehehe!

1: Đối đầu?
2: Ê, định làm gì? Độn đít?
3: Được, được, đã, ờ, ờ, wá đã...ã....ã....!

Dân Làm Báo

May 16, 2014

like a universe child





Your Smile, Would Let Me Fly Free!

Something wrong, I had done,
Offended you were, I’m cold I shiver,
My mind is purring, divine heart,
Unknowingly, I had hurt.

Courage I try and gather, to your abode
To paint black white, to restore
A smile in your face. Reconciliation.
Your smile, would let me fly free
Like a universe child.

Charles Jagongo Ogola

*

Nụ Cười Em, Làm Cho Tôi Bay Bổng!

Chuyện trật lất, tôi đã làm,
Làm em bực mình, làm tôi run lạnh giá,
Hồn tôi sạch trắng, lòng tôi thánh thiện,
Tại không biết, làm tôi đớn đau.

Tôi liều gan và nhích lại, đến nhà em
Vẽ vời đen trắng, làm lành
Em nở một nụ cười. Giảng huề.
Nụ cười của em, sẽ làm cho tôi bay bổng
Như thằng bé lơ lửng trời xanh.

May 14, 2014

một khí phách riêng




Chủ Nhật 65

Buổi sáng thăm chàng ở trại nhập ngũ số 3
buổi chiều ở Saigon ngó ngực Diễm Thúy
buổi tối về nhà nghe nhạc Phạm Duy
nửa đêm chợt khóc khi con bú.

Chàng đứng đó tóc xù dã nhân
trong mộ mặt xanh bật sống dậy
niềm đau cũ.

kịp ngó lại
cỏ gai đã mọc um tùm trong đầu chàng
sỏi đá.

vết tích một thời kiêu căng
lòng tự mãn đã hát trụi những
chùm hoa quý.

Chàng còn gì.

Khi nàng ca sĩ ấy nghiêng mình chào
khán giả
vinh quang đậu sẵn trên đỉnh nhọn thân thể
nàng
khi đôi cánh mềm của nhạc bay lên
nhạc sĩ kia đã là người tình dân tộc

khi con trở mình lên tiếng khóc
trong hư không đang nứt mầm tin tưởng
mai sau.

Chẳng còn gì.

Thôi kể chi
chàng chẳng còn gì
ngoại trừ hi vọng như mật đắng
nếm hoài cho hết cuộc bi thương
nếm hoài ôi tội nghiệp quê hương.

và khi chiến tranh cho chàng súng
ống đạn dược
tôi tìm cho chàng một khí phách riêng.


Sàigòn 1965
Nguyễn Thùy Song Thanh

Gió-O.com

May 12, 2014

còn ta với trời





Bông Cỏ May
Ca sĩ: Thiên Trang
Sáng tác: Trúc Phương
DVD Asia 74 chủ đề nhạc Trúc Phương

Những ngày chưa nhập ngũ
Anh hay dắt em về vùng ngoại ô có cỏ bông may
Ở đây êm vắng thưa người còn ta với trời
Thời gian vào đêm rừng sao là nến
Khói sương giăng lối cỏ quen

Tóc mây thơm mùi cỏ đưa anh thoát xa dần
Vùng trần gian với những ưu tư
Cỏ may đan dấu chân tròn đường đi bước mòn
Sợ khi người đi để thương để nhớ
Tiếng yêu đương ai nỡ chối từ

Đường hành quân nắng cháy da người
Tuổi vui thiếu vui vẫn thương mình thương đời
Nhiều khi trong giấc mộng mồ hôi kêu tên em
Kêu chỉ một tên

Những ngày anh đi khỏi
Xin em chớ đi lại vùng tình yêu lắm bẫy nhân gian
Để đêm khói thuốc tay vàng tìm nhau thấy gần
Ngủ trên cỏ may thường khi vào tối
Nhớ hương may nhớ cả người

May 11, 2014

em nghiêng nón hạ cầu mưa


non la Vietnam, non bai tho Hue, conical hat vietnam, non la ao dai vietnam

Em nghiêng nón hạ cầu mưa
Sông ngâm mây trắng nước chưa buồn về
Hoa sầu cỏ cũng sầu chia
Lơ thơ xanh tụ đầm đìa vàng pha

Đất nam có lão trồng hoa
Mùa hoàng cúc nở ướp trà uống đông
Lại đem bầu ngọc ra trồng
Bầu khô cất nậm rượu hồng uống xuân

Người vui ngựa chợ xe thành
Ta leo cầu trúc bên ghềnh thác rơi
Theo chân chim gặp mây trời
Lại qua khói động hỏi người tu non

Bông hoa trắng rụng bên đường
Cánh thơm thông điệp vô thường tuyết băng
Con ong nhỏ mới ra giàng
Cũng nghiêng đôi cánh nhụy vàng rụng rơi

Mùa xuân bỏ vào suối chơi
Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa
Múc bình nước mát về qua
Ghé thôn mai nọ hỏi trà mạn xưa

Chim từ bỏ động hoa thưa
Người từ tóc biếc đôi bờ hạ đông
Lên non kiếm hạt tơ hồng
Đập ra chợt thấy đôi dòng hạc bay

Người về đỉnh núi sương tây
Ta riêng nằm lại đợi ngày mướp hoa
Bến nam có phố giang hà
Nghiêng nghiêng nậm ngọc dốc tà huy say

Phạm Thiên Thư
(Trích trường thi Động Hoa Vàng)
 

May 9, 2014

biểu tình chỉ đơn thuần là thái độ




Người Philippines khi họ biểu tình phản đối TQ câu cá trộm - poaching trong biển Philippines là họ bày tỏ một thái độ chống đối. Và chính phủ Phi đồng thời cũng có trách vụ bảo vệ đất nước của mình. Bằng hành động. Ngoại giao lẫn liên kết quân sự với Hoa Kỳ và Nhật Bản. Đồng thời binh bị sẵn sàng.

 VC cho nhảy cha cha cha trong khi dân chúng VN
 tưởng niệm anh linh chiến sĩ Q Đ của chính họ
Trường hợp VN lại khác biệt rất nhiều. VC không có chiến lược chủ trương chống giặc (TQ). VC còn đàn áp người dân biểu tình yêu nước. Thậm chí VC còn lạnh lùng sỉ nhục ngay chính anh linh người lính của họ đã nằm xuống vì bảo vệ biên cương. Biểu tình có thay đổi được ý đồ chiếm VN của TQ không? Không.

Biểu tình chỉ đơn thuần là thái độ. Còn buộc được TQ từ bỏ việc lấn chiếm VN, thuộc về hành động mạnh mẽ của một chính quyền. QT nếu có ủng hộ, họ cũng chỉ ủng hộ thông qua một nhà nước đại diện đó. Cho dù VC có đàn áp biểu tình nặng hay nhẹ thì biểu tình vẫn chỉ là biểu tình không hơn không kém. Nó không buộc được TQ cái gì cả.

Câu hỏi đặt ra là, VC (nhà nước VN) sẽ làm được cái gì để ngăn chận TQ?

May 7, 2014

jeopardy show


screenshot of Julia Collins '05 on set of Jeopardy

Julia Collins almost missed her chance to be on the popular game show "Jeopardy." She was lugging a Christmas tree inside her Chicago home when the show producers called.
Fortunately, it more than worked out for Collins. She won her 10th Jeopardy game in a row on Friday, giving her the longest winning streak ever by a woman on the show.
Jeopardy is now running two weeks of the "Battle of the Decades" tournament, so her many fans await her return on May 19 to see if she can add to her $220,610 in prize money.
That accomplishment alone puts her in an elite group of trivia masters. She is only the fourth person to win 10 or more games, according to a show spokeswoman.
"I just wanted to win one game. I wasn't really thinking about [the record for women]," Collins told CNNMoney. She had actually tried to get on the show years ago, but believes she didn't make the cut because she was too nervous.
"I had watched other women be really great players, and I played against women who were strong players, so I was surprised how few women become Jeopardy champions and have long runs," the 31-year-old supply chain management expert says. CNN.com

May 6, 2014

tưới nước nhiều quá


Maple Hill Elementary School.jpg

The School
from Sixty Stories
by Donald Barthelme

Truyện nầy rất ngắn, nhưng khá hoàn hảo trong nhiều khía cạnh. Mặc dù Barthelme nổi danh về lối viết trào lộng, theo bút pháp hậu tân kỳ, chúng ta hâm mộ ông vì khả năng mà ông có thể mô tả hoạt cảnh rõ ràng bằng cách dùng rất ít từ ngữ, được tinh lọc. Barthelme không bao giờ giải thích dông dài, không dùng chữ dài có nhiều âm tiết, nhưng một cách tự nhiên không cần gắng sức ông đưa người đọc đến đúng nơi mà ông muốn. Vui nhộn, ngớ ngẩn, buồn, tinh quái ngay trong sự ngắn ngủn. Có thể đây là truyện ngắn được ưa thích của mọi thời. Bạn nên đọc.

This story is very short, but pretty much perfect in every way. Though Barthelme is known for his playful, postmodern style, we admire him for his ability to shape a world so clearly from so few words, chosen expertly. Barthelme never over explains, never uses one syllable too many, but effortlessly leads the reader right where he wants her to be. It’s funny, it’s absurdist, it’s sad, it’s enormous even in its smallness. It may be this writer’s favorite story of all time. You should read it.
Nguồn:  10 Wonderful Short Stories

*

Trường Học

À, Chúng tôi dẫn tất cả các em học sinh đi ra vườn  trồng cây, thế, bởi vì chúng tôi biết rằng ... rằng ấy là một phần trong sự học của bọn nhỏ, để hiểu thế nào, bạn biết không, về hệ thống rễ ... cũng như là ý thức trách nhiệm, sự chăm sóc vạn vật, tinh thần gánh vác. Bạn biết tôi nói gì.  Và tất cả cây con đều chết. Những cây cam con. Tôi không biết tại sao cây chết, chết queo. Có thể do đất xấu hoặc có lẽ do mớ cây giống chúng tôi mua từ nursery đã chẳng phải là loại tốt nhất. Mọi người cằn nhằn cái vụ nầy. Ba mươi đứa nhỏ tề tựu tại đây, mỗi em trai hay em gái đều có một cây riêng để trồng và chúng tôi  còn đó ba mươi cây chết. Tất cả học sinh nhìn những cọng nhỏ màu nâu, buồn xo.

Sẽ không đến nỗi quá tệ ngoại trừ chuyện vài tuần trước cái vụ cây con, tất cả những con rắn cũng chết. Nhưng tôi nghĩ những chú rắn - à, lý do rắn ngỏm ấy là ... Bạn nhớ, cái máy  sưởi hơi nước  boiler đã tắt trong bốn ngày vì vụ đình công, và điều đó có lý do giải thích được. Nghĩa là, Chẳng có phụ huynh học sinh nào muốn con em mình đi học làm hỏng cuộc đình công đầy ý nghĩa đang diễn ra đó. Thế là khi mọi việc bắt đầu trở lại chúng tôi tìm thấy bọn rắn kiểng đã chẳng còn gì để phiền toái nữa.

Còn đối với vườn cây cỏ có lẽ do tưới nước nhiều quá, thôi ít ra bây giờ thì học sinh biết đừng bao giờ tưới quá nhiều. Bọn nhỏ rất là tận tâm với khu vườn cây và vài đứa có lẽ ... hơi bị quên đã cho thêm chút nước khi chúng tôi không để ý. Hoặc giả ... ừm, tôi chẳng muốn nghĩ về sự phá phách, mặc dù nó đã từng xảy ra với chúng tôi. Tôi muốn nói, có những chuyện đã thoáng qua trong ý tưởng chúng tôi. Chúng tôi nghĩ vậy có lẽ là vì trước đây những con chuột nhắt chết, những chú chuột bạch  chết, và con nhông ... à, bây giờ tụi nhỏ biết cách chớ có mang  đi chơi rong thú vật trong bịch plastic.

Dĩ nhiên, chúng tôi không ngạc nhiên về chuyện cá nhiệt đới chết. Những con cá, bạn nhìn chúng lượn lờ và phơi bụng trên mặt nước. Nhưng bài học về tài liệu cá ở điểm này, không có gì chúng tôi có thể làm hơn, nó xảy ra hàng năm, bạn chỉ có việc lẹ làng gạt nó qua một bên.

Chúng tôi không hề tính nuôi một con chó con.

Chúng tôi không hề tính nuôi chó, nó chỉ là con chó nhỏ mà em học sinh gái con nhà  Murdoch tìm thấy dưới gầm chiếc truck của siêu thị Gristeds  và em sợ con chó bị cán sau khi người tài xế giao hàng xong, thế là em bỏ nó vào ba lô và mang đến trường. Thế là chúng tôi có chú cún con. Ngay từ lúc tôi thấy con chó, tôi nghĩ, Chúa ơi, tôi cá là nó sống không quá hai tuần và rồi ... rồi y chang. Nó đáng lẽ chẳng nên hiện diện trong lớp học, quy tắc có chứ, nhưng mà làm sao bạn khó có thể nói với học sinh nguyên tắc khi con chó đã hiện diện ở đó rồi, ngay trước mặt học tụi  học sinh,  vừa chạy vòng vòng dưới nền nhà và sủa yep yep. Học sinh đặt tên là con Edgar . Tên của tôi. Tụi nhỏ vui đáo để chạy theo sau nó và hét , " Ê, Edgar! Edgar cưng! Rồi tụi nó cười khanh khách. Tụi nó  khoái chí qua sự mập mờ. Tôi cũng khoái. Tôi chẳng chấp nhứt khi bị đùa giỡn. Tụi học sinh làm một cái nhà nhỏ cho con chó và đấy là định mệnh. Tôi không biết tại sao con chó chết. Bị sốt hoảng loạn, tôi đoán vậy.  Nó có lẽ chẳng được tiêm vài mũi phòng ngừa. Tôi đã mang con chó ra ngoài trước khi bọn học sinh đến. Tôi thường đi một vòng xem qua phòng chứa vật dụng cho nhà trường mỗi sáng, vì tôi nên biết có gì sẽ có thể diễn ra chăng. Tôi đã trao xác con chó cho người quản trường.
(Còn tiếp)

con chuột nhắt mới đi vào


Golden Agouti Mongolian Gerbil

(The School -Trường Học, tt)

Rồi đến câu chuyện đứa con nuôi Hàn Quốc mà lớp học bảo bọc qua chương trình Giúp Đỡ Trẻ Em, tất cả học sinh mỗi em đóng 25 cent một tháng, đó là ý kiến. Một chuyện không may, tên em bé trai là Kim và có lẽ chúng tôi nuôi nó quá trễ tràng hay sao đó. Nguyên nhân cái chết đã không được nói rõ trong lá thư chúng tôi nhận được, họ đề nghị nuôi một đứa bé khác và gởi cho chúng tôi một vài trường hợp hồ sơ thật hay, nhưng chúng tôi đã không động lòng trắc ẩn. Lớp học đã tiếp nhận sự việc thật bức bối, học sinh bắt đầu ( tôi nghĩ vậy, chưa từng có ai nói với tôi điều gì một cách trực tiếp) cảm thấy có lẽ có điều gì đó sai lầm đối với nhà trường. Nhưng tôi không nghĩ có gì sai với trường học cả, từng lúc, tôi đã thấy  khi tốt khi xấu. Chẳng qua là vận xui. Chúng tôi từng có một số lượng to lớn phụ huynh học sinh qua đời, chẳng hạn. Tôi nghĩ hai nhồi máu cơ tim, hai tự tử, một chết chìm, và bốn chết trong tai nạn xe hơi. Một bị stroke. Chúng tôi thường nhận tin quy tiên khá nhiều những ông bà của học sinh, hay có thể con số tử biệt còn nhiều hơn nữa vào năm nay, hình như vậy. Sau cùng là bi kịch.

Bi kịch xảy ra khi Matthew Wein và Tony Mavrogordo chạy chơi ngay chổ người ta đang đào đất làm móng xây tòa nhà mới làm văn phòng liên bang. Có một đống lớn cây gỗ được chất, bạn cũng biết, tại bờ cái hố. Một phiên tòa diễn ra cho vụ này,  phụ huynh họ khiếu nại rằng đống cây chất hầm hinh. Tôi không biết cái nào thật cái nào không. Đúng là một năm quái lạ.

Tôi quên lưu ý chuyện của  cha em Billy Brandt bị đâm khi ông vật lộn với kẻ bịt mặt đột nhập vào nhà ông.

Ngày nọ, chúng tôi thảo luận trong lớp. Học sinh hỏi tôi, họ đi về đâu? Những cây, con nhông, cá nhiệt đới, Edgar, ông bà cha mẹ, Matthew và Tony, họ đi về đâu? Và tôi nói, tôi không biết. Và bọn nhỏ nói, ai biết? và tôi nói, chẳng ai biết. Và tụi nhỏ nói, có phải cái chết đem lại ý nghĩa cho đời sống? Và tôi nói không, đời sống mang ý nghĩa vào đời sống. Đoạn bọn nhỏ nói, nhưng không phải là cái chết, theo một luận cứ căn bản, vật chất thế gian có lẽ mặc nhiên siêu thoát về hướng của -
Tôi nói, ừa, có lẽ.
Tụi học sinh nói, chúng em không thích vậy.
Tôi nói, cái đó nghe được.
Bọn nhỏ nói, thật quá hổ thẹn!
Tôi nói, đúng vậy.
Bọn học sinh nói, thầy có thể nào make love làm tình với Helen ( người trợ giáo của chúng tôi) để cho chúng em coi coi nó diễn ra làm sao? Chúng em biết tỏng thầy mê Helen.
Tôi thích Helen thật nhưng tôi nói tôi không thể.
Tụi em nghe vụ này quá xá nhiều, tụi nó nói, nhưng mà chả bao giờ chứng kiến cả.
Tôi nói tôi sẽ bị đuổi và do đó chẳng bao giờ, hoặc gần như không bao giờ, được làm như một màn biễu diễn. Helen ngó ra ngoài cửa sổ.
Bọn học sinh nói, đi, làm tình với Helen đi thầy,  chúng em yêu cầu một sự xác định của giá trị, chúng em lo sợ.

Tôi nói rằng bọn học sinh chớ nên sợ sệt (mặc dù tôi thường bị hoảng sợ) và rằng giá trị hiện hữu mọi nơi. Helen tiến đến và ôm tôi. Tôi hôn nàng vài lần lên hàng lông mày. Chúng tôi ôm nhau. Học sinh hứng thú. Rồi có tiếng gõ cửa phòng, tôi ra mở cửa, và một con chuột nhắt mới đi vào. Bọn nhỏ hò reo ầm ĩ.

4/2014
 Lý Ốc phiên dịch
....................................
Nguồn:  10 Wonderful Short Stories

May 3, 2014

trong chiều rơi




Dạ Khúc
Nhạc cổ điển: Serenade - Schubert
Lời Việt: Phạm Duy

Chiều buông nhẹ xuống đời
Người tình tìm đến, người
Thấy run run trong chiều phai
Vẻ sầu của đóa, cười
Tình bên của lứa đôi
Thoáng hương trong chiều rơi

Chiều nay hát cho xanh câu yêu đời
Cho người thôi khóc thương ai
Cho niềm yêu đến bên tôi
Chiều nay lỡ ghé môi trên mi sầu
Ru người qua chốn thương đau
Cho làn nước mắt chìm sâu

Tình đời tỏa ngát màu
Chiều nay là lúc đầu
Nói cho nhau nghe đời sau
Nhẹ nhàng người đắm sầu
Kể lể chuyện kiếp nao
Có ai chia lìa nhau

Một ngày đó tóc mây đã phai màu
Có chờ ta oán trách đâu
Có vì duyên kiếp không lâu
Ðời sẽ thấy chúng ta sống không cầu
Cho tình cứ úa phai mau
Cho người cứ mãi phụ nhau

Dù một ngày đời sẽ vỡ tan rồi
Người về khuất chân trời
Nhớ nuôi cho hương
Một chiều vương vấn đời
Cuộc tình vĩnh viễn xa vời
Chỉ còn thương nhớ mà thôi
Bóng tối buông... không lời...

Dạ Khúc

May 1, 2014

somerset maugham quotes












+ Truyền thống là tập sách hướng dẫn chứ không phải nhà tù
+ Nhà văn chỉ có thể nép sang một bên khi nhà thơ đi ngang qua
+ Có ba nguyên tắc để viết một tiểu thuyết. Thật xui, chẳng ai biết chúng là cái gì 
+ Thật tức cười cho đời sống; nếu anh từ chối tất cả chỉ chấp nhận cái tốt nhất, thường thường là anh sẽ được toại ý
+ Hôn nhân là một việc rất tốt, nhưng tôi nghĩ sẽ là một sai lầm nếu tìm cách trốn tránh nó
+ Mỗi một sản phẩm của nghệ sĩ nên là sự phô bày cuộc phiêu lưu của tâm hồn hắn 
+ Nếu một quốc gia coi trọng thứ khác hơn là tự do, rồi nó sẽ mất tự do, và thật mỉa mai vì những thứ như tiện nghi hay tiền nong mà nó đề cao, lại cũng sẽ mất nốt. 

+ Tradition is a guide and not a jailer.
+ The writer of prose can only step aside when the poet passes
+ There are three rules for writing a novel. Unfortunately, no one knows what they are
+ It's a funny thing about life; if you refuse to accept anything but the best, you very often get it
+ Marriage is a very good thing, but I think it's a mistake to make a habit out of it.
+ Every production of an artist should be the expression of an adventure of his soul
+ If a nation values anything more than freedom, it will lose its freedom, and the irony of it is that if it is comfort or money that it values more, it will lose that too.
+ Death is a very dull, dreary affair, and my advice to you is to have nothing whatsoever to do with it
+ Imagination grows by exercise, and contrary to common belief, is more powerful in the mature than in the young
+  At a dinner party one should eat wisely but not too well, and talk well but not too wisely
+ People ask for criticism, but they only want praise
+ What makes old age hard to bear is not the failing of one's faculties, mental and physical, but the burden of one's memories
+ Beauty is an ecstasy; it is as simple as hunger. There is really nothing to be said about it. It is like the perfume of a rose: you can smell it and that is all.
+ You are not angry with people when you laugh at them. Humor teaches tolerance