Apr 14, 2014

brought on the early evening





Wherein Obscurely

On the road with billowing poplars,
In a country flat and desolate
To the far-off gray horizon, wherein obscurely,
A man and a woman went on foot,

Each carrying a small suitcase.
They were tired and had taken off
Their shoes and were walking on
Their toes, staring straight ahead.

Every time a car passed fast,
As they're wont to on such a stretch of
Road, empty as the crow flies,
How quickly they were gone--

The cars, I mean, and then the drizzle
That brought on the early evening,
Little by little, and hardly a light
Anywhere, and then not even that.

Charles Simic

*

Nơi nào đó mù mờ

Trên con đường trùng điệp hàng cây dương
Trong xứ sở đồng bằng hoang vắng
Đi đến một chân trời xa xám, nơi chốn mịt mù,
Một người đàn ông và một người đàn bà song hành,

Mỗi người mang một va li nhỏ.
Họ mệt mõi và đã tháo phăng
Đôi giày và tiếp tục bước tới
Bằng đôi chân không, nhìn thẳng trước.

Khi một chiếc xe vụt qua,
Họ quen rồi với quãng dài của
Con đường, như khoảng trống quạ bay ngang,
Quả  là họ đã đi  thật nhanh--

Những chiếc xe, đúng ra, đám mưa phùn
Đã đem lại buổi tối sớm,
Từng chút một, và ánh sáng lập lòe
Đây đó, chớp  rồi  tắt.

Source:  poemhunter