Mar 15, 2014

ai biểu rớ tới rồi kêu




Chú Tư Cầu
Sáng tác: Lê Xuyên
Sài Gòn, 1965

Tư Cầu vừa ăn cơm xong đang ngồi vấn thuốc hút thì Phấn chống xuồng qua tới.
Tư Cầu vừa đưa điếu thuốc lên môi le lưỡi dán mép giấy vừa hỏi :
- Chừng này qua đây làm gì đó? Bộ tính bỏ luôn bầy vịt trong đồng giao cho mấy gốc chưn bầu giữ dùm hả?
Phấn mắc lo kéo mũi xuồng gác lên bờ cỏ nên chưa kịp trả lời thì Tư Cầu lại hỏi luôn :
- Ủa, bộ tính ở lâu sao? Để tối người ta qua mà...
Phấn nổi xung cự nự :
- Hứ! Hổng biết mốc xì gì cũng nói càn. Bộ anh tưởng người ta qua đây để làm cái gì chắc. Mà giả tỷ bây giờ người ta muốn đó, anh có giỏi trốn được không? Mại hơi hoài thấy ghét. Làm bộ vậy chớ bay giờ buông ra lại không chụp ngấu chụp nghiến.
Tư Cầu bị Phấn dồn cho một hơi xuống nước, cười giả lả :
- Nói bậy nà... Ờ mà qua đây có chuyện gì đó, em cưng?
- Sao hồi nãy không làm ơn hỏi dùm một cái cho người ta nhờ, lại bày đặt nói càn nói mạng...
Tư Cầu cười hề hề chạy lại nắm tay cô ta dẫn vào chòi :
- Thôi, thôi, người ta chịu thua rồi mà! Qua đây có chuyện gì không em?
- Có chuyện mới qua chớ bộ ở không qua đây khơi khơi vậy hả?
- Thì người ta biết rồi mà!
Tư Cầu vừa nói vừa choàng một tay ôm ngang lưng cô ta kéo sát vào mình. Phấn để yên một hồi rồi xô ra, vùng vằng nói :
- Hồi tối thấy ghét anh quá...
Nói tới đó, cô đỏ bừng mặt, cúi gằm đầu xuống, tay mân mê mấy cái nút bóp trên áo túi. Tư Cầu nghe cô ta nói vậy hơi hoảng vì không biết cô ta muốn gì và rụt rè hỏi :
- Sao em?... Có sao không em?
Phấn nguýt yêu nó :
- Còn hỏi có sao nữa... kỳ quá! Từ nay sắp lên em...
Cô bỏ lửng ngang câu, ôm ghì lấy Tư Cầu rồi sụt sịt khóc. Tư Cầu vừa gỡ cô ta ra vừa hỏi :
- Coi kìa, ai làm gì mà khóc?
- Anh không biết anh làm gì hả? Mới có hồi tối đó bây giờ lại giở giọng đó ra rồi...
Tư Cầu chắc lưỡi :
- Khổ quá, ai có giở giọng gì ra đâu. Thì có cái gì nói phứt ra coi được hông. Thiệt đàn bà con gái hễ rớ tới là hay rắc rối tổ mẹ.
- Thì ai biểu rớ tới rồi kêu.
Nói tới đó, Phấn lấy tay quệt mạnh chùi nước mắt, nhưng rồi lại mếu máo :
- Tui biết mà! Anh làm bộ vậy chớ có thương yêu gì tui đâu... Bây giờ dĩ lỡ ra rồi, có sao đi nữa tui cũng phải ráng chịu.

Chú Tư Cầu,
....................................................
Phân nửa dân VN nói giọng Nam kiểu Chú Tư Cầu của Lê Xuyên. Vậy mà văn chương đó chết ngắt trên chính nước VN của nó. Giọng Nam chết, giọng Bắc ngàn năm văn vật cũng thui chột què quặt. Lạ. Lạ hơn nữa là "toàn bộ" cái hội nhà dzăn VC chỉ vì cuốn sổ hưu mà cam tâm làm tay sai truyền bá văn chương VN trục vật lai Chúng Kuọ. Nhìn vào văn chương một nước thì biết được tinh thần phong hóa của nước đó. Làm con chim phụng hoàng hay làm con gà cun cút?