Jan 6, 2014

tưởng tượng + không rung động = lố bịch


Có thể kể các yếu tố để trở thành nhà văn sáng tác, gồm: tài viết, óc nhận xét, xúc cảm, và trí tưởng tượng.

Theo tôi, nhà văn VN nói chung có tài viết và óc nhận xét, phân tích. Họ hơi yếu phần cảm xúc và nhất là hơi kém trí tưởng tượng. Cảm xúc của văn sĩ nếu không nồng nàn mạnh mẽ thì làm sao người đọc có thể cảm nhận được câu chuyện. Cũng vậy, sự tưởng tượng dồi dào phong phú mớí làm cho tác phẩm, tiểu thuyết, truyện ngắn, ngay cả phóng sự và bút ký thêm hay hơn. Dĩ nhiên, nếu sự tưởng tượng thái quá mà không có một chút tình cảm rung động nào thì sẽ dễ trở nên lố bịch kệch cỡm máy móc.

Văn sĩ lưu vong của VN, dường như cũng có 2 thành phần: nhà văn gốc VNCS và nhà văn thuộc VNCH cũ.
Nhà văn gốc VNCS thì hay xoay quanh nhân vật HCM hoặc chủ nghĩa Mác, Lê.
Nhà văn gốc VNCH thì thường là kể chuyện cải tạo, hồi ức ngày 30/4, hồi ức trường cũ người xưa.

2 đề tài có vẻ lớn là lãnh tụ CS và các trại tập trung cải tạo. Nhưng họ đụng ngay những ngọn "Thái Sơn" trong lĩnh vực nầy. Thế giới đã từng đọc qua Giờ Thứ 25, Trại Súc Vật, Quần Đảo Gulag v.v...

Ngoài ra, cũng có nhiều văn sĩ gốc Việt khác trẻ tuổi hơn, có thể xem như là họ lớn lên tại Tây tại Mỹ. Họ viết được cả 2 thứ tiếng Anh (Pháp) và Việt. Thú thật, tôi gần như chưa đọc hẳn một tác giả nào trong nhóm nầy. Tôi thấy, nếu anh viết tiếng nước nào, điều cốt yếu không chỉ là anh viết cho người ta hiểu. Anh nên viết cho người ta công nhận là hay.

Phải nhìn nhận một điều, văn nghệ VN so về bề thế không thể hơn văn học nghệ thuật Trung Hoa hay Ấn Độ. Cũng khó vượt hơn Nhật Bản và nhiều nước Tây Âu hay Châu Mỹ. Do đó, nếu tác phẩm của người gốc VN ở nước ngoài không nêu bật được gì khác, không dồi dào cảm xúc, tình tiết không hay, thì khó được người đọc rộng rãi chú ý.