Dec 23, 2013

một món quà em cũng không tin




Christmas Eve 

It's Christmas time
Không gian tràn
Đong đầy những âm thanh
Khua vang chùm lục lạc
Nhạc chuông kính kong thánh thót
Kẹt ứ những ngõ vào shopping mall
Ở quán cà phê Starbucks
Người ta tán gẫu xì xào
Và ông già chống cằm suy tư
Chắc là không còn ai tin câu chuyện
Ông Santa Claus ngày xưa xa truyền kỳ
Thôi dù sao
Tôi nhớ sẽ đặt vào chiếc vớ đỏ
Treo trong đêm Christmas Eve
Một món quà em cũng không tin
Cho buổi sớm ngày hôm sau
Sẽ có một tiếng cười giòn
Mở bung sự kinh ngạc bí ẩn
Một món quà Christmas bé nhỏ và rẻ


*



Literature becomes the living memory of a nation
Văn chương sẽ trở thành ký ức sống động của một quốc gia
Aleksandr Solzhenitsyn

Dạ lai hương

Tôi không chắc
Tước lột hết ký ức tôi làm sao
Làm sao biết sẽ sống
Tôi không dám chắc
Rồi những giấc mơ sẽ bỏ đi
Hay là chết
Những giấc mơ tôi toàn
Không cây đa cũng bến đò
Không trăng cũng võng đưa ù ơ
Trường xưa
Và dĩ nhiên là có em ở trong đó
Tóc huyền mắt đen áo trắng chứ
Mà thôi dù sao tối nay
Tôi sẽ thắp hai ngọn nến
Cho đêm mùa đông
Bàn ăn chỉ có hai người
Tôi và em
Và hai nhánh hoa dạ hương
Quấn đem theo kỷ niệm . . .

Christmas 2013