Dec 19, 2013

ký ức = vốn liếng




Every man's memory is his private literature. Aldous Huxley
Literature becomes the living memory of a nation. Aleksandr Solzhenitsyn
Kỷ niệm của mỗi người chính là văn chương riêng của hắn. Aldous Huxley
Văn chương sẽ trở nên ký ức sống động của một quốc gia. Aleksandr Solzhenitsyn

Ký ức gồm những kỷ niệm đời người. Gồm hệ thống lưu trữ và nhớ dữ kiện. Trí nhớ. Có lẽ, không có gì biểu trưng con người khác với sinh động vật bằng ký ức. Một người đoạn lìa với kỷ niệm. Mất kỷ niệm. Hay không có kỷ niệm. Hay mất trí nhớ. Rõ ràng, họ không thể được coi là con người bình thường nữa. Cả về mặt xã hội lẫn cá nhân. 

Người nào cũng có ký ức. Nó như số vốn nằm trong ngân hàng an toàn. Người tính toán giỏi có thể dùng một phần vốn và làm giàu thêm. Người không giỏi, vốn vẫn còn đó. Vẫn có lời chút ít. Vì tự thân trí nhớ vẫn vận hành hoạt động. bằng cớ là trong giấc ngủ. Hầu hết chiêm bao thuộc về kỷ niệm. Rất ít có chiêm bao nào trông thấy người và cảnh thuộc tương lai. 

Theo tôi, nền văn minh văn hóa nhân loại là nền văn  minh thuộc về ký ức. Về trí não. Về sự nhớ. Dĩ nhiên, trong những tác phẩm nghệ thuật như hội họa hay vũ điệu cũng có nhiều chất dự phóng tiên phong. Tuy nhiên, chả có món hàng nào mà không được trả giá cả. Trả bằng vốn liếng của chính anh. Ký ức.


Một dấu hiệu của xã hội CS là sự đoạn tuyệt ký ức. Bấp bênh. Không cội rễ. Không huyền thoại. Không thi ca. Vô cảm. Trơ trơ. Có một nghịch lý là dường như VC hoài niệm và trân trọng quá khứ của nó đấy chứ? Làm gì có. Tôi không tin một cán bộ lãnh đạo như NPT hay NTD, TTS lại chịu khó đọc một quyển sách lịch sử dân tộc. Đọc ca dao. Đọc Sử Ký. Đọc Nguyễn Du, Đọc Hồ Xuân Hương, đọc Tolstoy, đọc Hemingway... 


Người CS chỉ cần hiện tại và nôn nả vào tương lai. Nhưng, như tôi nói, ký ức mới là vốn liếng. Anh không thể bày cuộc chơi bằng toàn vốn của người khác. Gọi là gian lận và ăn cắp.