Oct 11, 2013

I tore out the threads


Aline-annotated-Daughter-One1


Daughter One
by Aline DolinhNational Poetry Ambassador 2013

My mother was the one who taught me
how to turn my heart to stone. Make your eyes dark like bullet holes, she whispers softly
while braiding my hair. Set your mouth like a razorblade. The war is not yet over. 

Of all the children, I was old enough to remember
the acrid tang of napalm, blooms of crimson on the humid air,
the swelling flares of gunfire. I tell myself
to get used to the weight of that stone hanging heavy in my chest.

They’d said I’d never be pretty here, so I want to become beautiful instead –
but the terrible sort of beauty, the kind that makes men die,
the kind that launches a thousand ships. I want a revolution that brings up the blood.

A long time ago, I tore out the threads
fastened to my heart. There’s electricity in my veins
that could burn cities to the ground.


*

Con Gái Lớn

Mẹ là người đã dạy tôi
cái cách biến con tim thành đá.Hảy giương đôi mắt đen hun hút như lổ viên đạn, mẹ nói nhỏ nhẹ
trong lúc thắt bím cho tôi. Phải nói năn sắc như dao cạo. Chiến tranh thì bao giờ cũng còn.

Trong những đứa con, tôi đủ khôn lớn nên nhớ rằng
mùi cay sè của bom napalm, chùm hoa đỏ rực trong bầu khí ẩm,
súng nổ chớp sáng lóe. Tôi nói một mình
phải làm quen với khối viên đá treo nặng trĩu trong lồng ngực.

Người ta nói tôi khó xinh đẹp ở xứ nầy, thì tôi lại càng muốn mình đẹp thay vì-
nhưng phải là thứ sắc đẹp kinh khủng, loại hương sắc giết chết  đàn ông,
loại sắc đẹp đẩy bật ngàn chiếc tàu. Tôi muốn một cuộc cách mạng nóng máu.

Đã từ lâu, tôi bứt đứt hết dây nhợ
cột chặt tim tôi. Trong tôi như có lằn điện luồn mạch máu
có thể đốt cháy rụi tan tành những thành phố.

Source: damau.org

...............................................

Bài thơ có 4 khổ. Khổ 1 và 2 là lời dạy của một bà mẹ VN, với ký ức chiến tranh còn lưu dấu qua một gia đình di dân. Cũng khá nặng nề như một viên đá trong lồng ngực cô bé tuổi teen ở Mỹ. Khổ 3 có thể là sự xung đột giữa hai nền văn hóa, một trong ký ức và một thuộc hiện tại. Bài thơ hay nhất là ở khổ cuối cùng.

Heart là con tim, là tình cảm, là tình yêu. Khi nó bị vây bủa chặt chẽ thì sao? Nghĩa là cái tình bị chết cứng. Vô cảm. Cô gái đã nhận ra một điều: Phải giải thoát con tim nồng cháy chứa bầu máu nóng. Và máu sẽ chạy đều về mạch máu. Và, chính lằn điện cơ thể sẽ phát xuất từ con heart được tự do không kẹt lối.