Oct 4, 2013

cây đa thằng cuội






Nhà văn Võ Phiến có nhận xét là những nhà văn miền Bắc miền Trung trước và sau 75 mà ông đọc được làm ông ngạc nhiên về sự phân tích chi li dài dòng phong phú của họ. Ông nói, cũng một chuyện như vậy thì các văn hữu của ông tại miền Nam chỉ viết ít và ngắn hơn. Sau cùng VP cho rằng có lẽ do hoàn cảnh thiên nhiên và con người có nhiều sự khó khăn hơn chăng? Viết về món ăn chẳng hạn, con rươi, con đuông con cá, tô phở tô mì có gì đâu, thế mà họ viết thành cả một thứ "đạo".

Hồi bé lúc còn đi học, ông thầy dạy Anh Văn khi giảng đến động từ "to carry" nghĩa là mang, vác, bồng , ẳm, gánh, gồng, bế, đội, ôm, xách, khuân... Trong khi English chỉ có một động từ là đủ. Và ông thầy vốn có tính khôi hài, ông nói : À biết đâu tại người VN mình làm việc chân tay nhiều quá!

Từ khi qua Mỹ sinh sống, phải lâu lắm tôi mới bỏ được thói quen là cứ mỗi lần thấy trời chuyển mưa đen kịt có tiếng gầm đến là có cảm giác nôn nao hối hả pha chút lo lắng muốn về nhà. Tôi cũng không rõ tại sao. Trong khi tôi nhìn chung quanh mọi người hầu như tỉnh queo, coi như chả có gì xảy ra. Cùng lắm là họ bảo nhau khi chia tay: It's raining, so wet, take care, drive safe.

Khi mùa đông đến, tuyết rơi, mùa Christmas. Lạnh thì lạnh cóng, cũng vậy, con người lại hay mặc những màu như blue, red, green sặc sỡ, rồi cây Noel, lò sưỡi, phim, nhạc hát hò tưng bừng khắp nơi, âm thanh không gian dường như náo động ấm áp hẳn trở lại. Tôi chẳng thấy một nét gì lo âu hay co ro xám xịt.

Sự nghèo nàn cũng có thi vị của nó. Có vị danh nhân còn trang trọng gọi là "đức nghèo". Nếu không, người VN đã không có tranh mục đồng lưng trâu thổi sáo, thằng cuội nằm ngủ gốc cây đa, áo bà ba bông tím hoa cà. Đó là thơ ca.
Sự giàu sang càng có nhiều điều kiện để đưa tâm hồn thi thơ lên những chổ khác phong phú hơn.

Nhưng, sự khốn cùng chật vật thì khác. Nó chỉ làm cho con người tối tăm bẩn chật cơ cầu. Cho dù là giàu hay nghèo.   (Long BR)