Sep 21, 2013

thơ lê chiều giang



Tranh Nghiêu Đề


Chân Dung

Đỏ rất đỏ ta tung màu lên tóc
Và xám xanh lấp đầy hai con mắt
Ta vẽ ai đây?
Giữa đêm tàn
Thắp sáng trong tranh trăm ngọn nến
Réo hồn ai bằng tiếng thở khan
Phải rất trắng,
Như lòng ta thanh khiết
Vẽ như điên những ai oán muôn trùng
Vẽ như điên,
tiếng khóc ta rất nhỏ
Bằng chút màu
như của... đất chôn

*

Bố cáo thất tung
               
Cắm cổ,
Ta chạy bừa phía trước
Đêm trắng toát
đêm trắng toát
Có tiếng nói nào trên trời kia
Dẫn dắt ta về nơi...không biết
Ta ra đi
Bàn chân u mê
Thôi chắc không còn đường trở lại
Những gì chờ ở nơi sắp tới
Bếp ấm,
hay tro tàn?
Một ngày,
hay trăm năm?
Ta thật không biết
Nếu chẳng thấy ta thành phố này
Cũng đừng gắng tìm
ở nơi khác
Thôi,
Hãy đăng "Bố Cáo Thất Tung"
Cứ nghĩ như
Ta vừa mất tích

 Lê Chiều Giang

Nguồn: gió-o.com