Jun 17, 2013

giới giễu nhại hiện nay và sự cầm nhầm ca dao


                                       


Vân Tiên ngồi kế bụi môn
Chờ cho trăng lặn rờ l Nguyệt Nga
Nguyệt Nga chẳng nói chẳng la
Vân Tiên được thể rờ ba bốn lần
(Nhái LVT)

+ 4 câu nầy tôi nghe từ nghệ sĩ Phát Giàu trong chương trình ca vũ nhạc kịch Maxim của Hoàng Thi Thơ. Chắc là do nhạc sĩ HTT đặt ra. HTT đặt ra rất nhiều thi văn và ca khúc cho các nhạc cảnh náo động trên sân khấu. Như Bún bò mụ Rớt, Phá lấu lòng heo chú Méo, Gánh phở vợ chồng ông Phết. Tôi nghĩ vậy. Vì 4 câu đó có cái hay của văn tài cá nhân. Chưa phải là cái hay của ca dao, vốn qua tay nhiều người bình dân hiệu đính. Ai đọc văn thơ nhiều sẽ dễ dàng nhận ra điều nầy.

Vân Tiên cõng mẹ đi dô
Đụng phải cái bồ cõng mẹ đi ra
Vân Tiên cõng mẹ trở ra
Đụng phải con gà cõng mẹ trở dô
(Ca dao)

4 câu đó mới chính là ca dao. Vì, nhiều người biết. Nó châm biếm rất hóm hỉnh và thông minh. Không "độc". Đó là đặc tính của ca dao khôi hài VN.
4 câu nầy, chẳng những, còn hay ho thâm thúy nữa là khác. Cõng mẹ đi dô đi ra. Nếu tôi có đủ tài văn chương, tôi cũng có thể tán rộng ra nhiều chuyện.
Cái "gánh nặng" gia đình trên lưng đi tới đi lui? Kiếp người dân Việt?...
Nói đùa thôi. Văn chương như ca dao nêu trên đem lại nụ cười hóm hỉnh cũng là quá đủ. Cần gì thêm?

+ Cũng  có 2 câu thơ lục bát khác mà giới "giễu nhại" hiện nay khá "tâm đắc". Họ nghĩ rằng đây cũng là ca dao VN. Tôi cho rằng họ đã lầm. 2 câu đó như sau:

Em như cục c trôi sông
Anh như con chó chạy rong trên bờ

Tôi không hiểu tại sao họ tâm đắc. Nhưng từ căn bản họ đã lầm, khi viện dẫn đến ca dao bình dân VN về sự thô tục. Họ lầm ở chổ , như đã nói, 2 câu đó không phải ca dao. Vì, ca dao VN có các đặc tính:

- Tác giả vô danh, hay đúng hơn là tác giả tập thể. Vì thế, tất có sự đãi lọc theo thời gian cho phù hợp với lề thói và tính tình người dân VN
- Mô tả sinh hoạt, tình cảm, thói tục, cảnh trí thiên nhiên đất trời
- Lời thơ bình dị, hóm hỉnh, ý nhị và đẹp

2 câu trên đơn giản chỉ dùng các chữ thô tục dơ dáy. Nó không hóm hỉnh, chẳng ý nhị cũng không mô tả sinh hoạt hoặc cảnh đẹp. Lời dơ dáy (chó ăn c). Tục, nhưng là tục tỉu bẩn thỉu chứ không phải thông tục ẩn ý theo kiểu bình dân. Tả một hoạt cảnh giữa chó và c'c khá giả tạo, một điều kỵ của ca dao dân gian VN, vốn thường hay mô tả sinh hoạt quen thuộc trong đời sống của người hay loài vật. Có thật con chó chạy theo cục c trôi trên sông hay sao (?)

Tôi đố những nhà giễu nhại cừ nhất hiện nay biện thuyết ra sao khi 2 hình ảnh "c" đi với "chó"? Khó mà "luận" cách nào để lòi ra ... thơ. Nói chi là ca dao của người Việt, vốn dĩ có bề dầy văn hiến.

.......................................

Vở nhạc cảnh khôi hài trên của nhạc sĩ HTT sáng tác cho sân khấu ca vũ nhạc kịch Maxim, Sài gòn trước 75. Xem nó quý vị sẽ nhận ra một góc sinh hoạt của Sài Gòn bấy giờ. Người Hoa lúc đó họ sống nhiều trong Chợ Lớn. Họ rất hòa đồng với người Việt. Và người Việt cũng sẵn sàng kết thân với họ. Người Hoa lúc ấy xuề xòa, ngọng nghịu, chịu khó. Chưa bao giờ họ dám ăn hiếp người Việt.
Nói chung, trong giới bình dân Hoa Việt khá đề huề. Tôi đã từng vào Chợ Lớn chơi và thấy người Hoa tụ tập vào đêm thứ sáu để xem TV các tuồng cải lương Hồ Quảng của VN diễn các vỡ tuồng TH anh hùng hào kiệt như Chuyên Chư thích khách, Võ Tòng sát Tẩu...
Nó hoàn toàn khác với những người TQ hiện nay trên đất VN. Hung hăng cao ngạo và xâm chiếm.