Jun 7, 2013

cái môi trên dảnh ngược lên trời!


Hế, Chảnh, Xệ
Hế 

Kịch vui ngắn 1 màn
Nhân vật: 1 quản tuồng, 1 vai diễn thành 3 người khác nhau: Năm Hế, ông Sáu Xệ và cô Tư Chảnh.
Thời gian: bất cứ lúc nào. Không gian: bất cứ ở đâu có sinh hoạt cần giải trí trong chốc lát.

Sau lời giới thiệu tổng quát vở kịch xong.
Quản tuồng, đứng khoảng giữa sân khấu:
- Thưa quý khách ở trong xóm tui  (tớ) có anh Năm Hế ...
Tiếng nói từ trong vọng ra:
- Hế đây! Hế hế hế!
Từ bên trái sân khấu về phía khán giả, đi ra te tuốt là anh Năm Hế. Khuôn mặt của Hế rất... hế. Môi trên dảnh ngược (vén) lên. Mỗi lần nói, vẫn giữ và không thay đổi gesture này (chắc Trời sanh, thiên phú như vậy).
Năm Hế dừng lại giữa sân khấu, hướng về khán giả:
- Dạ Hế tôi xin chào quý khách!
Xong lại tiếp tục đi le te vừa đi vừa nói:
- Hôm nay trời mát (nóng, lạnh) quá, hế hế hế! (Quay mặt ngó khán giả lần nữa).
 Quản tuồng nói với theo:
- Ờ, có người muốn gặp anh đó anh Năm ơi...

Quản tuồng tiếp tục trò chuyện với khán giả:
- Bây giờ tui muốn giới thiệu với quý khách ông Sáu, mà nhìn vô là biết ngay. Ông Sáu quơi, ông Sáu có nhà không ông Sáuuu...!
Vai Năm Hế lúc này đã tự đổi thành vai khác. Mặc thêm vào chiếc áo sơ mi dài tay, không cài nút, cũ bèo nhèo, tóc lúc nãy chảy xước lên thì bây giờ được kéo rũ xuống lòa xòa. Từ cánh phải đi ra thong thả. Đặc biệt nét mặt chảy dài, môi trên và môi dưới mím và giữ cho cong, trề, xệ xuống.
 Chảnh
Sáu Xệ nói chậm rãi:
- Sáu, Sáu hoàiiii... Xệ thì nói bà nó ra luôn đi kiêng cử cái gì nữa cha nội ơi!
Ông Sáu Xệ, dừng lại giữa, hướng về khán giả:
- Tôi là Sáu Xệ kính chào quý bà con được vui khỏe!
Nói xong lại tiếp tục thong thả từ từ đi vào trong. Quản tuồng chợt nói với ông Sáu:
- Ông Sáu đi chơi có gặp cô Tư thì nói là tui có nói với anh Năm Hế là cổ muốn gặp anh Năm nha!
Sáu Xệ:
- Ừa mà, được rồi cha nội ơi!

Vai Sáu Xệ vào trong thì đổi ngay thành vai Tư Chảnh. Đội thêm tóc giả phụ nữ, thay chiếc áo màu sáng và mới, bên trong mặc thêm áo lót và độn thêm vú. Gương mặt đặc biệt rất chảnh. 2 môi mím, chành rộng ra, có điểm chút son màu hồng sơ sài. Tư Chảnh chống nạnh một tay, đi ra ngoe nguẩy. Dáng điệu bước đi cũng hơi đặc biệt, vừa bước tới một bước lại vừa nẩy phần bụng dưới tới trước một chút, cứ tiếp tục như vậy. Chảnh đứng giữa sân khấu, nói với mọi người:
- Dạ, Chảnh em xin kính chào quý vị đó nhe!
Xong, lại bước ngoe ngoắc đi vào hướng phải cánh gà là hướng lúc nãy Năm Hế vào. Từ bên trong tiếng nói vọng ra sân khấu :
Năm Hế:
- Hế hế hế!
Tư Chảnh:
- Cười hổng có dziên dzùng gì hết trơn mà cười hoài!
Xệ
Năm Hế:
- Ừ, gặp cô là tui dzui thì tui cười chớ sao! Hế hế!
Tư Chảnh:
- Đàn ông con trai gì mà cái môi trên dảnh ngược lên trời! Thiệt là tình, hổng ai thương nổi
Năm Hế:
- Còn cô, coi kìa! Con gái con lứa gì mà chảnh thấy sợ! Chảnh banh... chành luôn.

Tất cả bỗng nhiên im bặt. Quản tuồng ngó dáo dác, tìm kiếm, nhún vai, xòe tay, cười, lắc đầu nhẹ nhẹ. Lúc ấy, từ trong cánh phải, vai diễn chạy lòn sau sân khấu qua cánh trái. Từ trong lại phát ra tiếng của ông Sáu Xệ chậc lưỡi:
- Chậc chậc chậc... Thiệt cái là tình, cái thằng Hế này quá xệ. Xệ ơi là xệ. Đờn ông con trai nói chiện hổng có lập trường chính nhơn quân tử, đờn bà con gái nó chê. Xệ ơi là xệ, xệ quá xá... xệ...!
Màn hạ, quản tuồng tuyên bố chấm dứt vở kịch.

 Xàng xê