Mar 19, 2013

dụng, từ, ý, cơ




Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp và nói chuyện thân mật  với Tổng thống Singapore, Ngài Tony Tan Keng Yam
Trọng ngồi lọt thỏm trong ngai
Xì tin đỏ khé giấc mơ thiên triều

Giáo sư Lương Kim Định lúc sinh thời đã viết nên bộ Triết Việt An Vi gần 40 quyển. Quyển Vấn Đề Quốc Học có bàn về văn hoá của một quốc gia. Có thể xét xem trên 4 khía cạnh:

Dụng: cách dùng, vật dụng, bao gồm trang trí, y phục, giao tiếp
Từ: từ ngữ, tiếng nói, bao gồm các thể loại văn chương, văn nghệ
Ý: ý tưởng, tư tưởng, sách, truyện, sử ký
Cơ: cơ cấu, thiết chế, tâm linh, huyền thoại, huyền sử

Theo tôi, Tàu cộng có một âm mưu xâm chiếm VN trong lĩnh vực văn hoá. Âm mưu trường kỳ mai phục . 1 năm, 5 năm, 10 năm, 50 năm... Bây giờ coi như đã gần đến lúc lộ diện không cần che dấu, ván bài lật ngữa.
Nói chung, văn chương là phần quan trọng của văn hoá một nước. Văn chương là chữ nghĩa. Văn chương là tiếng nói. Theo tôi, đa số giới cầm bút của VN trong nước và có cả ngoài nước chưa thoát ra khỏi cái vòng vây chữ nghĩa lai Tàu cộng. Vấn đề này rất tế vi và dài dòng, trong lúc dầu sôi lửa bỏng, người Việt cần sự "đốn ngộ" của tâm tình và dũng lực thì mới khá dĩ thấy ra vấn đề.

Thật ra, người trong nước cũng có nhiều người, nhất là các thành phần trẻ có ý thức quốc gia dân tộc, cũng đã lên tiếng mạnh mẽ phản kháng Tàu cộng. Dĩ nhiên họ bị VC đàn áp, bị đánh đập hoặc bỏ tù .Tuy nhiên, tẩy chay một món đồ độc hại TQ thì khó mà dễ. Khó vì sẽ bị VC ngăn cản, dễ vì nó hữu hình có thể tiếp xúc được. Trong khi đó, về mặt ngôn ngữ độc hại copy lai Tàu  cộng thì khó nhận ra. Hay là biết, nhưng không làm sao tách ra được. Vấn đề này vì thế trở nên khó. Ít người để ý và cho rằng nó quan trọng.

Không phải chỉ có ngôn ngữ VNCS là có "vấn đề". Nó còn có vấn đề trong các lĩnh vực khác . Người VN trong nước, nhất là trong giới học thuật, thường ta thán các mặt như: lịch sử, tư tưởng, phim ảnh, ca       nhạc, y phục, thực phẩm, v.v... đang bị Tàu cộng hoá một cách rộng khắp.
Trong 4 khía cạnh văn hoá, văn học, văn chương nói trên thì: từ Dụng, mặt nổi, đi dần đến Cơ là mặt chìm. Ở đây tôi sẽ đưa ra một hình ảnh khác ngôn ngữ, mà VC cố tình noi theo Tàu cộng. Đó là mặt trang trí, decoration. Nên nhớ, trang trí tại các nơi thuộc công ốc, dinh thự của quốc gia. Nghĩa là bề mặt đại diện của một nước.

Theo tôi, có nhiều "khả năng" chuyên viên cố vấn của TQ chỉ đạo trong chuyện này. Tại sao không? Cái mà người ta không ngờ và ít để ý nhất, lại chính là cái mà thầy ba Tàu cộng len lỏi vào nhiều nhất. Có gì quen mắt bằng các hình ảnh trang hoàng trang trí tại các nơi bề thế của quốc gia. Nhìn hoài thì quen mắt, quen mắt thì dần dà chấp nhận. Dĩ nhiên không phải là sự giao lưu trên nguyên tắc bình đẳng và văn minh. Nó là sự nô lệ mới đáng nói.

Người Việt hay có thói quen nhìn vấn đề cụ thể và thực tại. Họ lo ăn lo mặc lo ở,  ít lo lắng vấn đề môi trường sống chung quanh bị ô nhiễm. Đùng một cái, họ chợt nhận ra không khí nhơ bẩn và môi trường đầy ác tính bạo lực, thì có phần hơi muộn màng. Văn học, văn chương, lịch sử, văn hoá, huyền tích... chính là phần vô hình đó.