Dec 29, 2013

mới như cây son tím bầm


Năm mới

Thời gian thôi thời gian không mới
Có thể năm 2014 là một năm mới
Để tụi mình bước qua năm cũ
Đêm có tôi và em cùng nhau
Co rút chạy xuyên mù sương lạnh căm
Đêm trước cuối năm chạm ngõ vẫn vậy
Lạnh, im, và ngào ngạt hương đêm
Thật ra tôi đâu cần manh áo mới
Em đã sắp cho tôi chiếc khăn quấn
Và một cốc rượu vang nóng hơ ngực áo
Tôi vẫn vậy và tôi cũng biết chứ
Năm cũng có thể là mới như cây son tím bầm
Hương khóm chiếc bánh giò khoanh mứt bí
Em vẫn vậy bàn tay xếp hờ cánh chim buồn ngủ
Nụ cười mật nhiệm có lẽ năm cũng có gì đó mới

The 2013 year end

happy new year!



Write it on your heart that every day is the best day in the year.
Ralph Waldo Emerson 

Come, gentlemen, I hope we shall drink down all unkindness.
William Shakespeare 

At a dinner party one should eat wisely but not too well, and talk well but not too wisely.
W. Somerset Maugham 

I wish a happy new year to you all!

best economies 2013


World's best economies in 2013
Những nền kinh tế số 1 trong năm 2013

brunei







+ Brunei: Least debt
Brunei:  mắc nợ ít nhất
The tiny Islamic kingdom draws its considerable wealth from oil and gas reserves. Living standards for the 400,000 or so Bruneians are high: they pay no income tax and enjoy the second highest per capita income in southeast Asia.The country's ruler Sultan Hassanal Bolkiah is thought to be one of the wealthiest people in the world.

best economy equatorial guinea







+ Equatorial Guinea: Most investment
Guinea Xích Đạo: Đầu tư nhiều nhất
Oil discoveries in the 1990s have transformed this former farming economy. These reserves have helped secure investment and the small nation on the west coast of Africa has the highest per capita income on the continent. Equatorial Guinea exports crude oil to North America, Europe, and Asia, while Japan is the major buyer of its natural gas.

best economy south sudan

+ South Sudan: Fastest growing
Nam Sudan: Phát tiển nhanh nhất
Today South Sudan, which formally split from Sudan in 2011, is on the brink of civil war. Violence has escalated since a reported coup attempt in December. In 2013, however, the world's newest country powered back to life after a dispute with Sudan prompted the government to shut oil production -- causing a sharp economic contraction in 2012.

best economy united states

+ United States: Largest economy
Hoa Kỳ: Nền  kinh tế lớn nhất
America is still by far the biggest kid on the economic block. GDP is forecast to grow to $16.7 trillion in 2013. That's nearly double the size of the world's second largest economy. China which is valued at $8.94 trillion. The strength of the U.S. recovery this year has allowed the Federal Reserve to begin reducing the amount of cash it has been pumping into the economy.

luxembourg

+ Luxembourg: Highest per capita income
Luxembourg: Lợi tức từng người cao nhất
The tiny European country clinches the top spot thanks to its small population and stable, finance-led economy. It beats out energy-rich Qatar, where per capita income stands at $104,655. Living standards in Luxembourg, flush with foreigners working in financial services, are high and modest growth is projected for 2013 - outpacing most of its peers in the fragile eurozone.

2013 Economy

Dec 28, 2013

đêm bạc hà thơm nghe cổ tích




Mùa hạn 

Ở đây địa ngục chín tầng sâu
Cả giống nòi câm lặng gục đầu
Cắn chết hàm răng ứa máu mắt
Chung xiềng nhưng chẳng dám nhìn nhau

Bước tới chân không đè đá sắc
Vai trần chín rạn gánh oan khiên
Nước khe cơm độn thân tàn rạc
Sống chẳng khôn, cầu được thác thiêng

Xứ khổ thêm chi mùa thảm khốc
Than ôi trời đã bỏ rơi dân!
Nắng kim khí chảy đá rạn nứt
Gió táp rừng khô rụm cát tràn

Sông hồ nẻ đáy giếng vô vọng
Muông thú điên lầm lũi bỏ đàn
Dân làng lũ lượt kéo lên rú
Lùng sục đào khoai củ đã khan

Côn trùng kiệt sức lìa hang ổ
Lên chết thiêu trên mặt đất hừng
Ác điểu ngày đêm gào xáo xác
Cơ hồ cả thế giới lâm chung

Cây đa râu tóc già thiên cổ
Trụi lá trơ cành xương nám đen
Khiến lũ ma hoang hằng ẩn náu
Bỏ đi nhường chỗ cho chim kên

Cái chết tru rân giờ nguyệt tận
Máu bung từ mỗi lỗ chân lông
Mọi người nghe chính mình kêu rú
Liệu sáng mai còn ai nữa không?

Đám chủ mới y trang xúng xính
Súng nghênh ngang tiếng hét phàm phu
Xua trăm họ sá chi thân mạng
Lăn địa cầu ra khỏi lối xưa

Như tên phù thủy già điên loạn
Lịch sử lên cơn dữ bất thường
Treo ngược con đen trên lửa đỏ
Quật mồ thánh đế phi tang xương

Có gã hề cuồng ra giữa chợ
Hát ngao những đoạn sấm truyền xưa
Bao giờ trời nổi cơn nồm lớn
Minh chúa giong thuyền ra cố đô

Người mẹ trẻ buồn đôi mắt trũng
Thân gầy nhóm tóc cháy da cằn
Địu con, một dúm thịt nhăn nhúm
Ra ruộng khê tìm mót cái ăn

Làng mạc giờ đây đã trống trơn
Con dê con chó cũng không còn
Người đi bỏ xác nơi bờ bụi
Miếu sạt thần hoàng rũ héo hon

Ta khóc lẻ loi cười một mình
Thu hình ẩn náu dưới tâm linh
Mắt chong kinh hãi đêm hư sử
Thân lõa lồ đau cháy khổ hình

Gõ lấy đầu mình như gõ cửa
Liên hồi kêu cứu giữa đêm khuya
Đầu ta như chiếc đầu lâu cổ
Tiếng rỗng không khô khốc não nề

Ta thương vô kể mầm cây lụi
Con suối trinh nguyên chết cạn lòng
Thương bậc hiền nhân về động đá
Quyên sinh từ đó hạc bay không

Còn ở đâu miền xanh bóng cây
Để ta đến đó ngồi trưa nay
Dường như hơi mát trong vòm lá
Có chất men làm ta thoảng say

Còn ở đâu làn nước giếng khơi
Để ta đến uống một hơi dài
Thỏa cơn khát nhớ như điên dại
Nước giếng quê nhà mát ngọt thay!

Ở đâu còn ngọn suối thần tiên
Đã chảy đi từ tuổi dịu hiền
Dàn khúc trường ca xanh bất tận
Còn nghe vang vọng cuối trời quên

Ở đâu còn bóng chim huyền diệu
Hót gọi tiền thân ta tái sinh
Hót gọi vô vàn mơ ước cũ
Bay lên trời lớn đọ mông mênh

Ở đâu còn cụm mây hư ảo
Bay tự ngàn năm trắng cổ thi
Tưởng tượng ta gom vào hiện kiếp
Trọn luân hồi ấy một lần đi

Ở đâu còn trận gió thênh thang
Thổi mới trần gian mùa rộn ràng
Tiếng biển lời rừng nao nức giục
Ta về cho kịp độ xuân sang

Mùa hè em bới tóc lên cao
Môi ửng son và má chớm đào
Ngày nghỉ về quê thăm họ ngoại
Lòng như con sáo trong ca dao

Trời cẩm thạch ngời bông mía trắng
Ngoài đồng dậy tiếng trẻ thơ reo
Con chuồn chuồn đó thong dong quá
Mùa hết còn bay dõi dõi theo

Em mặc bà ba ra bến nước
Đưa tay khỏa nhẹ nhớ thương nào
Đến nay lòng ấy còn xao gợn
Mùa trái cây nào hái tặng nhau

Đỏ mắt đăm đăm ngày lại ngày
Bao giờ mây sẽ chuyển về đây
Bao giờ trời sẽ mưa như xối
Hạnh phúc chan hòa lên cỏ cây

Bao giờ cho đến bao giờ nữa
Em gánh vui về họp chợ đông
Lòng ngát như hoa còn kịp buổi
Áo chưa người giữ để xin buông

Mưa ôm choàng đất khóc thương mong
Mưa báo tin vui chạy sáng đồng
Mưa đuổi bắt gào reo hớn hở
Mưa mừng trẩy hội nước trăm sông

Ông lão mù lòa ra trước hiên
Nghe mưa cũng ngước mắt nhìn lên
Má nhăn bỗng sáng hai hàng lệ
Ông hiểu ra rồi lẽ biến thiên

Ta nghe cánh cửa lâu đời sập
Những xích xiềng han rỉ đứt tung
Sấm động một trời u uất vỡ
Muôn nghìn năm thế giới còn rung

Tất cả rồi đây sẽ đổi thay
Đổi thay từ quặng mỏ mầm cây
Đổi thay cả mặt người tăm tối
Những bớt chàm xưa được xóa trôi

Ta nhặt từng trang sách rách toang
Đứa ngu đã xé vứt ra đường
Ta gom từng hạt cây luân lạc
Mong mỏi gầy lên một địa đàng

Đi nào chú bé của ta ơi
Đem tấm lòng trang trải với đời
Yêu cả con sâu cùng cái kiến
Thả hồn vào cỏ lá bung phơi

Bao giờ ta trở về dương thế
Sống đáng vinh danh lại kiếp người
Để thấy đường đi muôn lối rộng
Dập dìu những chéo áo reo vui

Quê ta đâu cũng là sông nước
Phơi phới triều lên bát ngát bờ
Cuốn tiếng đàn khuya trên bến bắc
Trải tình về lại lạch nguồn xưa

Biển khơi mở cửa như đêm tối
Cung hiến bao nhiêu mộng dị thường
Cho thấy cuộc đời sinh động mãi
Lòng người rộng ngợp mấy không gian

Đêm ta để cửa chong đèn đợi
Người khách xa nào sẽ đến đây
Ta đợi vì nghe ngoài ngõ trúc
Có con chim khách kêu chiều nay

Đêm bạc hà thơm nghe cổ tích
Muôn sao trẻ nhỏ đùa rì rào
Trong vườn cây cỏ dường linh hiển
Đã hiện thành người đi dưới sao

Dỗ cho ta giấc ngủ bình yên
Đêm tựa bàn tay rất đỗi hiền
Kéo tấm chăn thêu màu sặc sỡ
Đắp lên ta tuổi cũ hồn nhiên

Nhà ta biết có còn nguyên vẹn
Tái hợp nào không nhuốm ngậm ngùi
Người chết cũng xin tề tựu đủ
Tình dù u hiển chẳng đang nguôi

Nhóm lên bếp lửa đêm trừ tịch
Hát với nhau vài điệu hát vui
Nâng chén uống mừng ta sống sót
Chợt nghe nồng lệ tự đâu rơi

Hy vọng lên từ đất dịu hòa
Con chim bay kiếm lại trời xa
Em về vườn cũ thăm cây trái
Gặp tuổi lưng chừng khóc giữa hoa

Lòng ta nay vẫn lòng ta trước
Vẫn chảy về con nước thuở nào
Sợi tóc mai kia dù có rụng
Ba sinh còn để nhớ cho nhau

Đất trời không có chi còn mất
Ta bước ra thân đón tuổi già
Trước mắt ta còn trăm thứ việc
Sửa nhà chăm sóc lại vườn hoa

Những ai hôm trước từng gây tội
Hãy lắng tâm tha lấy lỗi mình
Tự tại thời gian chôn chính nó
Đời lên lại mãi tựa bình minh

Sẽ lo chẳng những cho người sống
Lo cả cho người khuất mặt kia
Quen lạ bạn thù chung giấc ngủ
Chung lời thương tiếc khóc trên bia

Con ta giờ đã làm cha mẹ
Lớp lớp truyền lưu máu một dòng
Không cạn nguồn tình thiên bẩm ấy
Đời đời nhân loại sống như sông

Nghe này ba tiếng gõ sân khấu
Màn mở người tham dự đứng lên
Thế giới hãy còn thơ trẻ nhé
Bắt đầu câu chuyện lớn thần tiên

Nghệ Tĩnh, 1979
Tô Thùy Yên

......................................................................

Ở đây địa ngục chín tầng sâu
Cả giống nòi câm lặng gục đầu
Cắn chết hàm răng ứa máu mắt
Chung xiềng nhưng chẳng dám nhìn nhau

Bước tới chân không đè đá sắc
Vai trần chín rạn gánh oan khiên
Nước khe cơm độn thân tàn rạc
Sống chẳng khôn, cầu được thác thiêng

Bài trường thi "Mùa Hạn", Tô Thùy Yên làm trong nhà tù Nghệ Tĩnh. 4 năm sau ngày mất nước VNCH. Nghệ Tĩnh, nhà tù cải tạo khét tiếng lúc bấy giờ. Đất của cách mạng vô sản máu me nhất. Nét thù hận còn hằn in trên mặt của vệ binh và quản giáo . Nòng súng AK lúc nào cũng trong tư thế nhả đạn vào tù. Và dĩ nhiên, người tù bị đầy đọa ký ức đến tận diệt.

Ở đâu còn ngọn suối thần tiên 
Đã chảy đi từ tuổi dịu hiền 
Dàn khúc trường ca xanh bất tận 
Còn nghe vang vọng cuối trời quên 

Ở đâu còn bóng chim huyền diệu 
Hót gọi tiền thân ta tái sinh 
Hót gọi vô vàn mơ ước cũ 
Bay lên trời lớn đọ mông mênh

Ở đâu còn cụm mây hư ảo 
Bay tự ngàn năm trắng cổ thi 
Tưởng tượng ta gom vào hiện kiếp 
Trọn luân hồi ấy một lần đi 

Ở đâu còn trận gió thênh thang 
Thổi mới trần gian mùa rộn ràng 
Tiếng biển lời rừng nao nức giục 
Ta về cho kịp độ xuân sang 

Nhưng  "Mùa Hạn" không  trưng bày sự tước lột ký ức và kỷ niệm, trí não, của người tù cải tạo. Mùa Hạn trình tấu bản trường ca của con người là giống linh hiển. Ký ức đã không chết.  Trong nghiệt cảnh tù giam cải tạo, kỷ niệm đã chiến đấu. Kỷ niệm đã không bao giờ chết. Sống còn. Sống âm ỉ. Và sống mạnh.

Trời cẩm thạch ngời bông mía trắng
Ngoài đồng dậy tiếng trẻ thơ reo
Con chuồn chuồn đó thong dong quá
Mùa hết còn bay dõi dõi theo

Em mặc bà ba ra bến nước
Đưa tay khỏa nhẹ nhớ thương nào
Đến nay lòng ấy còn xao gợn
Mùa trái cây nào hái tặng nhau

Vì, ký ức mà chết thì người không còn là con người nữa.

Nghe này ba tiếng gõ sân khấu 
Màn mở người tham dự đứng lên 
Thế giới hãy còn thơ trẻ nhé 
Bắt đầu câu chuyện lớn thần tiên 

Dec 27, 2013

khi ký ức con người bị đày đọa




Ta về

Ta về một bóng trên đường lớn
Thơ chẳng ai đề vạt áo phai
Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ
Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay

Vĩnh biệt ta mười năm chết dấp
Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu
Mười năm mặt sạm soi khe nước
Ta hóa thân thành vượn cổ sơ

Ta về qua những truông cùng phá
Nếp trán nhăn đùa ngọn gió may
Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
Nghe tàn cát bụi tháng năm bay

Chỉ có thế trời câm đất nín
Đời im lìm đóng váng xanh xao
Mười năm thế giới già trông thấy
Đất bạc màu đi đất bạc màu

Ta về như bóng chim qua trễ
Cho vội vàng thêm gió cuối mùa
Ai đứng trông vời mây nước đó
Ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ

Một đời được mấy điều mong ước
Núi lở sông bồi đã mấy khi
Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
Mười năm cổ lục đã ai ghi

Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
Cảm ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ nỗi lẻ loi

Tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa
Làng ta ngựa đá đã qua sông
Người đi như cá theo con nước
Trống ngũ liên nôn nả gióng mừng

Ta về như lá rơi về cội
Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc biển dâu này

Ta khóc tạ ơn đời máu chảy
Ruột mềm như đá dưới chân ta
Mười năm chớp bể mưa nguồn đó
Người thức mong buồn tận cõi xa

Ta về như hạt sương trên cỏ
Kết tụ sầu nhân thế chuyển dời
Bé bỏng cũng thì sinh dị diệt
Tội tình chi lắm nữa người ơi

Quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ
Mười năm người tỏ mặt nhau đây
Nước non ngàn dặm bèo mây hỡi
Đành uống lưng thôi bát nước mời

Ta về như sợi tơ trời trắng
Chấp chới trôi buồn với nắng hanh
Ai gọi ai đi ngoài cõi vắng
Dừng chân nghe quặn thắt tâm can

Lời thề buổi ấy còn mang nặng
Nên mắc tình đời cởi chẳng ra
Ta nhớ người xa ngoài nỗi nhớ
Mười năm ta vẫn cứ là ta

Ta về như tứ thơ xiêu tán
Trong cõi hoang đường trắng lãng quên
Nhà cũ mừng còn nguyên mái vách
Nhện giăng khói ám mối xông nền

Mọi thứ không còn ngăn nắp cũ
Nhà thương khó quá sống thờ ơ
Giậu nghiêng cổng đổ thềm um cỏ
Khách cũ không còn khách mới thưa

Ta về khai giải bùa thiêng yểm
Thức dậy đi nào gỗ đá ơi
Hãy kể lại mười năm chuyện cũ
Một lần kể lại để rồi thôi

Chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn
Thăm hỏi từng cây những nỗi nhà
Hoa bưởi hoa tầm xuân có nở
Mười năm cây có nhớ người xa?

Ta về như đứa con phung phá
Khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu
Mười năm con đã già trông thấy
Huống mẹ cha đèn sắp cạn dầu

Con gẫm lại đời con thất bát
Hứa trăm điều một chẳng làm nên
Đời qua lớp lớp tàn hư huyễn
Giọt lệ sương thầm khóc biến thiên

Ta về như tiếng kêu đồng vọng
Rau mác lên bờ đã trổ bông
Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng
Chờ anh như biển vẫn chờ sông

Ta gọi thời gian sau cánh cửa
Nỗi mừng giàn giụa mắt ai sâu
Ta nghe như máu ân tình chảy
Tự kiếp xưa nào tưởng lạc nhau

Ta về dẫu phải đi chân đất
Khắp thế gian này để gặp em
Đau khổ riêng gì nơi gió cát
Thềm nhà bụi chuối thức thâu đêm

Cây bưởi xưa còn nhớ trắng hoa
Đêm chưa khuya quá hỡi trăng tà
Tình xưa như tuổi già không ngủ
Thức trọn khua từng nỗi xót xa

Ta về như giấc mơ thần bí
Tuổi nhỏ đi tìm một tối vui
Trăng sáng soi hồn ta vết phỏng
Trọn đời nỗi nhớ sáng khôn nguôi

Bé ơi này những vui buồn cũ
Hãy sống đương đầu với lãng quên
Con dế vẫn là con dế ấy
Hát rong bờ cỏ giọng thân quen

Ta về như nước Tào Khê chảy
Tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ
Thân thích những ai giờ đã khuất
Cõi đời nghe trống trải hơn xưa

Người chết đưa ta cùng xuống mộ
Đâu còn ai nữa đứng bờ ao
Khóc người ta khóc ta rơi rụng
Tuổi hạc ôi ngày một một hao

Ta về như bóng ma hờn tủi
Lục lại thời gian kiếm chính mình
Ta nhặt mà thương từng phế liệu
Như từng hài cốt sắp vô danh

Ngồi đây nền cũ nhà hương hỏa
Đọc lại bài thơ thủa thiếu thời
Ai đó trong hồn ta thổn thức
Vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi

Ta về như hạc vàng thương nhớ
Một thủa trần gian bay lướt qua
Ta tiếc đời ta sao hữu hạn
Đành không trải hết được lòng ta

Tô Thùy Yên

...............................................................

Có những bài thơ chung chung. Không chủ từ, không phái tính, không địa chỉ, thời cũng không, gian cũng không.
Bài "Ta Về" không phải loại nầy. Ta là tác giả Tô Thùy Yên. Thời gian là sau khi mất nước VNCH năm 75, hơn 10 năm. Không gian là VN từ Bắc vào Nam. Về là trên đường từ nhà tù VC về nhà tác giả. Cho dù hiểu cách nào thì mấy điều nầy vẫn không thay đổi.

Bài thơ có giọng điệu bi thương nhưng tráng lệ. Buồn mà không úa héo. Tôi thấy ít người để ý khía cạnh "đổi thay" bàng bạc trong bài thơ. Sự đổi thay đến kỳ hoặc. Mà thời gian tuy có lâu, nhưng chưa phải là xưa lơ xưa lắc. Mới 10 năm thôi. 10 năm mà ngỡ như 100 năm. Như kẻ lạc bước trần ai.

Vĩnh biệt ta mười năm chết dấp
Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu
Mười năm mặt sạm soi khe nước
Ta hóa thân thành vượn cổ sơ

Đó là thời gian tâm thức bị tước đoạt. Thời gian con người bị VC giam tù và bị tẩy xóa.Thời gian người tù bị giáng những đòn cân não tơi tả. Thời gian người tù  bị ép buộc phải quên đi cái "cũ" , tiếp thu cái "mới". Con người mới, văn hóa mới, nếp sống mới, chế độ mới. Thời gian người tù bắt buộc phải luôn luôn "tốt". Hảo hảo. Học tập tốt, nhận thức tốt, tiếp thu tốt, thái độ phải... hảo hảo. Gặp cán bộ phải có thái độ tốt : dạ và cúi đầu chào. Thời gian của ký ức con người bị đày đọa dày xéo.


Dec 26, 2013

aleksandr solzhenitsyn quotes




+ Con người chỉ hạnh phúc chừng nào hắn còn mong muốn được hạnh phúc
+ Cưu mang cái gì mình biết rõ: ngôn ngữ, đất nước, con người. Hảy đem theo ký ức trong túi hành trang
+ Mỗi thứ anh thêm vào sự thật thì đã được trích ra từ sự thật
+ Nếu nhà nước, đảng phái, và xã hội không dựa vào đạo đức, vậy thì loài người chả còn gì để nói về tương lai 
+ Nếu người ta luôn nơm nớp gò ép, người ta có còn là người hay không? 
+ Khi sự thật được khám phá bởi người khác, nó đánh mất sự hấp dẫn vốn có 

+ A man is happy so long as he chooses to be happy
+ Own only what you can always carry with you: know languages, know countries, know people. Let your memory be your travel bag
+ Everything you add to the truth subtracts from the truth
+ If state, party and social policy will not be based on morality, then mankind has no future to speak of
+ If one is forever cautious, can one remain a human being?
+ When truth is discovered by someone else, it loses something of its attractiveness
+ If we live in a state of constant fear, can we remain human?
+ Violence can only be concealed by a lie, and the lie can only be maintained by violence
+ For a country to have a great writer is like having another government. That's why no regime has ever loved great writers, only minor ones
+ Talent is always conscious of its own abundance, and does not object to sharing
+ The belly is an ungrateful wretch, it never remembers past favors, it always wants more tomorrow
+ Education doesn't make you smarter
+To stand up for truth is nothing. For truth, you must sit in jail
+ My wish for you is that your skeptic-eclectic brain be flooded with the light of truth

bực bội cái ... mình!



Eo biển Hoàng Hải

South China Sea issue, thực chất và huyền thoại.

Theo tôi, hiện tại TQ không có khả năng (và cũng không cần) cấm tàu thuyền các nước di chuyển trên hải trình quốc tế SCS. Đối với tàu Mỹ thì TQ càng không có khả năng. Và TQ cũng chưa dám đụng độ qs với Philippines trên biển. Vì một lẽ đơn giản mà TQ rất biết rõ: nước Mỹ sẽ không để yên.

TQ có thể là hình ảnh kinh tế phát triển và giàu có. Nhưng đó là cái giàu kiểu Tàu và Việt. Cất một căn nhà lên là xong. Không cần tốn tiền cho luật thiết kế, không bảo hiểm an toàn, không Electrical Code, không bảo đảm hệ thống nước và rác. Nghĩa là anh có thể cất một căn nhà 1 triệu đô. Hết. Anh quên là đời sống căn nhà cần 5 triệu đô nữa để duy trì.
 bực bội cái ... mình!

Câu hỏi đặt ra, tại sao TQ "khoái" gây hấn lùm xùm ở SCS ? Dễ lắm:

1 - Đánh trống quảng cáo múa lân lùng tùng xèng là nghề của ... thầy.
2- Lùi về hướng Nam là chọn lựa duy nhất để dớt dát, vì ngay lổ mũi đầu não Hoàng Hải đã hơi bị... nghẹt.

Quý vị cứ  tưởng tượng sự kiện Mỹ-Hàn tập trận hàng năm tại Hoàng Hải, chỉ ngoài khơi Tế Nam, Thiên Tân và cả Bắc Kinh. Khó chịu lắm. Bực bội cửa... mình ghê lắm. Nó cũng tỉ như hàng năm TQ tập trận với Cu Ba ngoài khơi Florida của Mỹ... dzậy á! Ha ha ha !

mai mùa hạ buồn chăng


tue-si.jpg

Không Đề

Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng
Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ
Suối nguồn xa ngược nước xuôi ngàn

Tuệ Sỹ

*

Ta tưởng như nghe ra "cao cách điệu" bi hùng của một Liệp Hộ, một Nerval, một chỗ trầm thanh nhất trong cung bậc Nietzche. Thi nhân đã mấy phen ngồi ngó trăng tàn? Ngồi trên một đỉnh đá? Bốn bề rừng thiêng giăng rộng ngút ngàn màu trăng xanh tiếp giáp tới chân trời xa xuôi đại hải?

Đỉnh đá và hạt muối là hai chốn kết tụ tinh thể của núi và biển. Đỉnh đá quy tụ về mọi hương màu trời mây rừng rú. Hạt muối chứa chất cái lượng hải hàm của trùng dương. Đó là cái bất tận của tâm tình dừng sững tại giữa tuyết nguyệt phiêu du:

Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng

Một tiếng "buồn chăng" lơ lửng nửa như chất vấn, nửa như ngậm ngùi ta thán, dìu về cả một khúc tâm thanh đoạn trường:

Sen tàn cúc lại nở hoa
Sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân


bắc cái bùi giáng


Giai thoại hi hữu trong làng văn
Khi Bùi Giáng làm thơ Hán Việt chung với Tuệ Sỹ

Tue-si-7zThi sĩ Bùi Giáng đã kể lại chuyện nầy trong bài bình bài thơ “Không Đề” của Tuệ Sỹ. Tuệ Sỹ làm 2 câu thơ chữ Hán:

Thâm dạ phong phiêu nghiệp ảnh tùy
Hiện tiền vị liễu lạc hoa phi

Ông đem đưa cho Bùi Giáng xem và yêu cầu thi sĩ họ Bùi làm tiếp 2 câu nữa cho đủ bài tứ tuyệt. Ông Giáng không ngần ngại, làm ngay:

Phiêu bồng tâm sự tân toan lệ
Trí hải đa tàm trúc loạn ty

Đây là một bài tứ tuyệt hay. Tôi chỉ hơi nghi ngại 2 chữ ở câu cuối (trúc và ty). Phải chăng có sự ghi lại nhầm (?). Tôi dựa trên ý nghĩa của toàn câu, nay xin ghi lại như sau:

Thâm dạ phong phiêu nghiệp ảnh tùy
Hiện tiền vị liễu lạc hoa phi
Phiêu bồng tâm sự tân toan lệ
Trí hải đa tàm chúc loạn ti

深夜風飄業影隨
現前謂柳落花飛
飄蓬心事辛酸淚
智海多蠶屬亂絲

Dịch nghĩa:

Đêm khuya gió nhẹ thổi chiếc bóng (ta, vật trên màn) cũng lung lay theo
Phía trước (sân) là cây liễu, hoa rụng bay
Tâm sự lung tung (nhỏ) giọt lệ cay chua
Trí huệ biển rộng như (có) nhiều con tằm (nhả) tơ rối dính

Tôi cố gắng viết lại bản Hán văn là bởi giá trị của chính 4 câu thơ chứ không nhằm mục đích gì khác. Theo tôi, những danh sĩ VN như Nguyễn Trãi, Hồ Xuân Hương, Nguyễn Du, Cao Bá Quát, khi làm thơ Hán văn, họ có giọng điệu VN khá rõ, 4 câu thơ trên cũng vậy. Tuy là Hán văn nhưng là Hán văn của người Viêt.

Hiện tiền vị liễu lạc hoa phi
0016002cx2d.jpg(Tuệ Sỹ)
Phiêu bồng tâm sự tân toan lệ
(Bùi Giáng)

Quý vị đọc lên và dễ dàng nhận ra giọng điệu và cú pháp quen thuộc của VN.
Do bài thơ từ chữ Quốc Ngữ, tôi suy đoán nghĩa và viết lại Hán văn, sẽ không loại trừ sự sơ xuất. Vậy, quý vị nếu có nguyên văn bản chữ Hán, xin vui lòng bổ khuyết.  (damau.org)

Bùi Giáng bình bài thơ Không Đề của Tuệ Sỹ

...........................................................................................................................


Nhà thơ Viên Linh viết trên báo Khởi Hành là trước 75 trong giới Văn nghệ đã đặt tên 4 người sau đây, theo tên các nhân vật trong Võ Lâm Ngũ Bá của Kim Dung: Phạm Công Thiện là Tây Độc, Tuệ Sỹ là Đông Tà, Thích Minh Châu là Nam Tăng, Bùi Giáng là Bắc Cái.

Dec 23, 2013

một món quà em cũng không tin




Christmas Eve 

It's Christmas time
Không gian tràn
Đong đầy những âm thanh
Khua vang chùm lục lạc
Nhạc chuông kính kong thánh thót
Kẹt ứ những ngõ vào shopping mall
Ở quán cà phê Starbucks
Người ta tán gẫu xì xào
Và ông già chống cằm suy tư
Chắc là không còn ai tin câu chuyện
Ông Santa Claus ngày xưa xa truyền kỳ
Thôi dù sao
Tôi nhớ sẽ đặt vào chiếc vớ đỏ
Treo trong đêm Christmas Eve
Một món quà em cũng không tin
Cho buổi sớm ngày hôm sau
Sẽ có một tiếng cười giòn
Mở bung sự kinh ngạc bí ẩn
Một món quà Christmas bé nhỏ và rẻ


*



Literature becomes the living memory of a nation
Văn chương sẽ trở thành ký ức sống động của một quốc gia
Aleksandr Solzhenitsyn

Dạ lai hương

Tôi không chắc
Tước lột hết ký ức tôi làm sao
Làm sao biết sẽ sống
Tôi không dám chắc
Rồi những giấc mơ sẽ bỏ đi
Hay là chết
Những giấc mơ tôi toàn
Không cây đa cũng bến đò
Không trăng cũng võng đưa ù ơ
Trường xưa
Và dĩ nhiên là có em ở trong đó
Tóc huyền mắt đen áo trắng chứ
Mà thôi dù sao tối nay
Tôi sẽ thắp hai ngọn nến
Cho đêm mùa đông
Bàn ăn chỉ có hai người
Tôi và em
Và hai nhánh hoa dạ hương
Quấn đem theo kỷ niệm . . .

Christmas 2013

Dec 22, 2013

o! you better watch out






Santa Claus Is Coming to Town 
Songwriters: John Frederick Coots
and Haven Gillespie, 1934, USA

You better watch out
You better not cry
 Better not pout
I'm telling you why
Santa Claus is coming to town!  

He's making a list 
And checking it twice
Gonna find out
Who's naughty and nice
Santa Claus is coming to town!

He sees you when you're sleeping
He knows when you're awake
He knows if you've been bad or good
So be good for goodness sake!

O! You better watch out
You better not cry
Better not pout
I'm telling you why
Santa Claus is coming to town
Santa Claus is coming to town!

*

Em coi  kia kìa
Đừng có khóc nữa
Đừng có mè nheo
Anh nói cho nghe nè
Santa Clause đang đến phố đó!

Ổng có cái list
N. Khanh wanna
make a snowman
Mà ổng dò kỹ lắm
Xem xem đứa nào hư hay ngoan
Santa Clause đang đến phố đó!

Ổng xem khi em ngủ
Ổng biết khi em thức
Ổng biết em là bé hư hay ngoan
Cho nên gắng làm bé thật ngoan đi!

A! Em coi kìa
Đừng có khóc nữa
Đừng có mè nheo
Anh nói cho nghe nè
Santa Clause đang đến phố đó
Santa Clause đang đến phố đó nha!

Dec 21, 2013

giấc nồng bình yên


File:Silentnight1.jpg
Silent Night Museum and Memorial
Chapel in Oberndorf, Austria


Silent Night
Nation: Austria, 1818
By: Franz Xaver Gruber
Singer: Stevie Nicks, 1989

Silent night! Holy night! 
All is calm all is bright 
Round yon virgin mother and child 
Holy infant so tender and mild 
Sleep in heavenly peace! 
Sleep in heavenly peace!

Đêm yên bình! Đêm thánh thiện!
Trần gian lặng lẽ không gian sáng bừng
Bởi vầng quang của mẹ và con tinh nguyên
Thánh Chúa Hài Đồng mến thương và dịu lắng
Ngủ ngon nhé giấc nồng bình yên trên trời!
Ngủ ngon nhé giấc nồng bình yên trên trời!

Silent night! Holy night! 
Shepherds quake at the sight 
Glories stream from heaven afar 
Heavenly hosts sing Hallelujah
Sleep in heavenly peace! 
Sleep in heavenly peace!

Đêm yên bình! Đêm thánh thiện!
Bọn trẻ chăn cừu thức giấc cảnh sáng
Những vầng quang từ trên thiên đàng
Những Thiên Sứ hát âm vang Thánh Vịnh
Ngủ ngon nhé giấc nồng bình yên trên trời!
Ngủ ngon nhé  giấc nồng bình yên trên trời!

Silent night! Holy night! 
Son of God love's pure light 
Radiant beams from thy holy face 
With the dawn of redeeming grace 
Sleep in heavenly peace! 
Sleep in heavenly peace!

Đêm yên bình! Đêm thánh thiện!
Con Chúa Trời ánh tinh khôi của tình yêu
Nguồn rực rỡ từ khuôn mặt thánh
Với ánh bình minh của ân cứu rỗi trần gian
Ngủ ngon nhé giấc nồng bình yên trên trời!
Ngủ ngon nhé  giấc nồng bình yên trên trời!

việt dzũng đã ra đi




FOUNTAIN VALLEY, California (NV) - Ca nhạc sĩ Việt Dzũng đột ngột qua đời vì bệnh tim tại bệnh viện Fountain Valley sáng Thứ Sáu, 20 Tháng Mười Hai 2013, hưởng dương 55 tuổi.

Trong một thông cáo báo chí, nữ Dân Biểu Loretta Sanchez (Dân Chủ-Ðịa Hạt 46) chia sẻ: “Hôm nay, chúng ta mất ca nhạc sĩ Việt Dzũng, một người đóng góp trong hơn 30 năm cho cộng đồng Việt Nam ở Orange County cũng như tại hải ngoại. Ông được biết là một nhạc sĩ, ca sĩ, nhà tổ chức, nhà thiện nguyện, nhà báo, MC và xướng ngôn viên Radio Bolsa.”

“Cá nhân tôi được biết ca nhạc sĩ Việt Dzũng trong vai trò một nhà hoạt động nhân quyền, một người bỏ cả cuộc đời đấu tranh cho tự do và dân chủ tại Việt Nam,” bà Sanchez cho biết tiếp. “Tôi xin chia sẻ sự mất mát này với cộng đồng Việt Nam, gia đình cố ca nhạc sĩ Việt Dzũng, và nhất là những người ngưỡng mộ ông. Mọi người sẽ không bao giờ quên ông.”

Ký giả Khúc Minh, một đồng nghiệp của ca nhạc sĩ tại Bolsa Radio, cho biết: “Việt Dzũng qua Mỹ ngày 30 Tháng Tư trên tàu Trường Xuân của cụ Phạm Ngọc Lũy, khi ấy là thuyền trưởng. Anh tốt nghiệp cử nhân Toán và Âm Nhạc đại học Oklahoma. Sau về làm việc chung với thi sĩ Du Tử Lê ở Houston, Texas, và được nhiều người biết đến qua tuyển tập nhạc 'Kinh Tị Nạn' năm 1983, trong đó có bài 'Một Chút Quà Cho Quê Hương.'”

Hiền thê của ông là nhiếp ảnh gia Bébé Hoàng Anh.
Việt Dzũng tên thật Nguyễn Ngọc Hùng Dũng, sinh năm 1958 tại Sài Gòn.
Thân phụ của ông là Bác Sĩ Nguyễn Ngọc Bảy, và mẹ là cựu giáo sư trung học Gia Long.

Ca nhạc sĩ Việt Dzũng sáng tác nhiều ca khúc, bao gồm nhạc đấu tranh và tình ca. Những ca khúc nổi tiếng của ông, ngoài “Một Chút Quà Cho Quê Hương,” còn có “Lời Kinh Ðêm,” “Mời Em Về,” “Tình Ca Cho Nguyễn Thị Sài Gòn,” “Tình Như Cây Cà Rem,” “Và Em Hãy Nói Yêu Anh,”... (nguồn:  nguoi-viet.com)
Việt Dzũng và  Minh Phượng
trên trang báo OC Register
 ngày 1 Tháng Sáu, 1997

Tình Ca Cho Nguyễn Thị Sài Gòn
Tác giả: Việt Dzũng

Mẹ đặt tên em, Nguyễn Thị Sài Gòn
Em sinh ra đời, một ngày cuối tháng Tư
Con thuyền mong manh, vẫy tay từ biệt
Gạt lệ ra đi, xin làm thân lữ thứ

Mẹ đặt tên em, Lý Thị Tỵ Nạn
Cha đang giam cầm, vùng Việt Bắc xót xa
Gió buồn đưa nôi, ru lời nguyện cầu
Con sóng bạc đầu, đưa con vào đời lưu vong

Tình Ca Cho Nguyễn Thị Sài Gòn

Dec 20, 2013

i want a taco



                   




                                                                         



                                                                                                                                                                                                       
   

                                                           
 
N.Khanh: Today the school is closed cause of snow. Dad calls for stay home also he doesn't want go to work far away; Mom gotta work cause hers' so close. Me and K and Dad go out to have some thing to eat and for fun. I like a Taco, K.Khanh wanna icee drink, Dad has a crunchy Taco one.  At 10:00 morning, we may be the first guests in Taco Bell house. It's almost Chistmas time but so quiet around. Do people still sleep?

Merry Christmas to you all                           

xin cho, có quyền không... cho!



Phản Biện Xã Hội vs Bất Bạo Động Movement 

Cho tới thời điểm nầy, sau nhiều thập niên tranh đấu, người VN vẫn chưa có một hoạt động phong trào đấu tranh BBĐ đúng nghĩa. Đúng nghĩa của BBĐ đối kháng.
Lý do thật đơn giản là VN chưa (không) có tổ chức và lãnh đạo BBĐ.

Nói tới phong trào - Movement là nói đến tổ chức. Nói đến tổ chức, đồng nghĩa cũng chính là là sự lãnh đạo thống nhất. Và nói tới đấu tranh là nói đến tính đối kháng, tính đối lập, dành sự thắng. VN không có. VN chỉ có hình thức "Phản Biện Xã Hội". PBXH lại do chính người CS đề ra.

Hay ít nhứt, là do chính người CS khởi xướng và có đường lối, có định nghĩa về nó chu đáo nhất. PBXH: không phải là chống lại, mà là giúp ý kiến cho đảng hoàn thiện và "xây dựng" xã hội "tốt" hơn. Cuộc vận động lấy chữ ký để thay đổi HP vừa qua chính là PBXH. Cũng là xin và cho (có thể, có quyền không cho).


Của đáng tội, người VN không thể có lãnh đạo phong trào BBĐ vì đơn giản là VC không cho phép. VC dùng ngay bạo lực để tiêu diệt. Và , dĩ nhiên, VC cũng đủ khôn ranh dùng hình thức mặt trận giả PBXH để đánh tráo.

Nói đúng ra, hình thức viết báo phản đối, đưa kiến nghị thay đổi, lấy chữ ký gây áp lực, cũng chính là đấu tranh BBĐ loại căn bản và nhập môn nhất. Tuy nhiên, đằng sau của những bức thư, bài báo, kiến nghị v.v... là một sức mạnh to lớn, âm thầm nhưng dứt khoát.

Còn, kiến nghị, chữ ký, viết bờ lốc kiểu PBXH của VN, tới đó là... hết. Rồi thôi. Không còn gì khác. Không thể tiếp tục tẩy chay Boycott, bất tuân dân sự Civil Disobedience, Bất Hợp Tác Non-cooperation, Tổng Đình Công, v.v... Bởi vì, VN không có tổ chức và lãnh đạo BBĐ.

Kiến nghị đề nghị thay đổi HP, nhưng VC trả lời 100% không! Hết. Cái khác nhau giữa Non-Violence Movement và hình thức PBXH của VN là chổ đó.

PBXH là gì ?

Dec 19, 2013

ký ức = vốn liếng




Every man's memory is his private literature. Aldous Huxley
Literature becomes the living memory of a nation. Aleksandr Solzhenitsyn
Kỷ niệm của mỗi người chính là văn chương riêng của hắn. Aldous Huxley
Văn chương sẽ trở nên ký ức sống động của một quốc gia. Aleksandr Solzhenitsyn

Ký ức gồm những kỷ niệm đời người. Gồm hệ thống lưu trữ và nhớ dữ kiện. Trí nhớ. Có lẽ, không có gì biểu trưng con người khác với sinh động vật bằng ký ức. Một người đoạn lìa với kỷ niệm. Mất kỷ niệm. Hay không có kỷ niệm. Hay mất trí nhớ. Rõ ràng, họ không thể được coi là con người bình thường nữa. Cả về mặt xã hội lẫn cá nhân. 

Người nào cũng có ký ức. Nó như số vốn nằm trong ngân hàng an toàn. Người tính toán giỏi có thể dùng một phần vốn và làm giàu thêm. Người không giỏi, vốn vẫn còn đó. Vẫn có lời chút ít. Vì tự thân trí nhớ vẫn vận hành hoạt động. bằng cớ là trong giấc ngủ. Hầu hết chiêm bao thuộc về kỷ niệm. Rất ít có chiêm bao nào trông thấy người và cảnh thuộc tương lai. 

Theo tôi, nền văn minh văn hóa nhân loại là nền văn  minh thuộc về ký ức. Về trí não. Về sự nhớ. Dĩ nhiên, trong những tác phẩm nghệ thuật như hội họa hay vũ điệu cũng có nhiều chất dự phóng tiên phong. Tuy nhiên, chả có món hàng nào mà không được trả giá cả. Trả bằng vốn liếng của chính anh. Ký ức.


Một dấu hiệu của xã hội CS là sự đoạn tuyệt ký ức. Bấp bênh. Không cội rễ. Không huyền thoại. Không thi ca. Vô cảm. Trơ trơ. Có một nghịch lý là dường như VC hoài niệm và trân trọng quá khứ của nó đấy chứ? Làm gì có. Tôi không tin một cán bộ lãnh đạo như NPT hay NTD, TTS lại chịu khó đọc một quyển sách lịch sử dân tộc. Đọc ca dao. Đọc Sử Ký. Đọc Nguyễn Du, Đọc Hồ Xuân Hương, đọc Tolstoy, đọc Hemingway... 


Người CS chỉ cần hiện tại và nôn nả vào tương lai. Nhưng, như tôi nói, ký ức mới là vốn liếng. Anh không thể bày cuộc chơi bằng toàn vốn của người khác. Gọi là gian lận và ăn cắp. 

Dec 18, 2013

những tình ca bất tử




Trộm nhìn nhau
Ca khúc: Trầm Tử Thiêng
Trình bày: Lưu Hồng


Đôi khi trộm nhìn em
Xem dung nhan đó bây giờ ra sao
Em có còn đôi má đào như ngày nào

Kể từ khi vắng  anh em như tấm vải lụa đào
Thương thâu đêm giấc mộng xanh xao
Em có bề nào ai đón đưa em

Cuộc đời là vách chắn là rào thưa
Thương em tiếng hát sang mùa
Một mai mưa ướt áo em áo mỏng đường mềm
Dáng nhỏ chân  đưa

Đôi khi em trộm nhìn anh
Xem đôi tay trắng phong trần năm xưa
Anh có còn mê sông hồ qua từng ngày

Kể từ khi vắng xa em như tấm vải lụa nhầu
Đêm thâu đêm giấc ngủ xanh xao
Anh có bề nào ai đón ai đưa

Cuộc đời là vách núi là tường mây
Quê hương nắng cháy đêm ngày
Mà anh chim vút cánh bay thăm thẳm đường dài
Không về thăm em

Dec 15, 2013

chạm dấu lắng


“... mà khi thoát khỏi tính cách bất định của sự vật vốn thường kéo nhau trôi qua, chúng ta mới có thể thưởng thức cái thi vị của vĩnh cửu...”. Hoàng Ngọc Biên, Thời Gian Tìm Thấy Lại

Time goes, you say? Ah, no! alas, time stays, we go. Henry Austin Dobson




califor-nha

tôi trở lại cùng với thời gian
như con chim âu đơn lẻ
mon men
đánh một vòng cung rất xa
bên ngoài ô cửa
chiếc nhỏ boeing 737
bãi biển mùa hè xanh cát vàng
phía dưới lóng lánh nắng
trong giây phút ngắn ngủi
tôi không nhớ rõ lắm
đó là long beach california
hay mùa hạ nha trang ngày về
khi tiếng gõ
nhạc cũng vừa chạm dấu lắng ...

california, 7/2013

Nha trang ngày về, Nha trang ngày về

Dec 14, 2013

tằm ăn dâu


Tàm thực chư hầu 蠶食諸侯 xâm lấn dần các nước chư hầu (Chiến Quốc Sách)

Người TQ có 2 đặc điểm dễ thấy là sự tính toán chi li kiếm tiền trong thương mại và sự tham lam chen lấn phần hơn gọi là tàm thực tằm ăn dâu lấn dần.

Lấn trong ranh giới thì không gì đối phó hay hơn là một biên cương ranh mốc chặt chẽ được quân đội canh phòng cẩn mật. Nhưng sự việc không dừng tại lằn ranh. Tàm thực còn được TQ xử dụng rất khéo léo và tính toán kỹ cả trong lĩnh vực văn hóa. Nước như VN, liền ranh bỏ ngõ, đồng văn với Trung Hoa, chính là vùng đất quá mầu mỡ xanh um lá dâu nuôi tằm!

Văn hóa Việt & Hoa vốn dĩ từ xưa cũng giống như 2 vòng tròn 1 lớn 1 nhỏ giao nhau. Vấn đề là sự tương giao bao nhiêu % thì khả dĩ chấp nhận được. Người Việt đã không gìn giữ thì chớ, lại còn tự ý mở rộng khoảng cách giao thoa ngày càng lớn!

Nếu quý vị chú ý sẽ thấy ra xã hội VN hiện nay sặc sỡ màu Tàu. Nó không phải chỉ còn là bề mặt thời trang kiểu quần jeans áo pull . Nó tàm thực len lỏi có tính cách chiếm cứ vĩnh viễn được tính kỹ. Trong cả ngôn ngữ, trang trí, ăn mặc, lễ tiết, tác phong, giải trí... những chi tiết văn hóa làm một con người sẽ biến thành ông A hay ông B.

Có 2 nước khác cũng đồng văn với TH là Nhật và Đại Hàn. Tuy vậy, Hàn và Nhật có bề sâu văn hóa khác với Tàu. Dĩ nhiên. Nhưng khác là một chuyện, chính sự giữ gìn, tự hào, và phát triển mới đem lại đời sống văn minh cho chính mình.

Nước có đường biên giới với TQ rất dài, dài gấp đôi biên giới Trung Việt, là Miến Điện. Không phải ngẫu nhiên mà các nhà lãnh đạo Miến rất thường mặc quốc phục cả trong khi tiếp khách ngoại quốc. Tôi e là những chiếc lồng đèn đỏ khó ăn tiền ở làng xóm tuy còn nghèo của người dân Miến vận xà rông chấp tay vái chào nhau.

Người Việt từ ngày xa xưa tổ tiên chắc cũng đã nhìn ra rõ âm mưu tàm thực của Tàu. Nên một mặt binh bị rèn luyện sẵn sàng. Một mặt nuôi dưỡng một tinh thần dũng mãnh bất khuất. Một mặt gầy dựng đời sống với sinh hoạt văn minh riêng.

Chứ quý vị nghĩ xem, cái răng đen cái tóc dài thì tại sao lại quan trọng đến nổi Quang Trung Nguyễn Huệ kêu gọi toàn dân  VN lúc ấy nhớ lấy đừng quên !

Dec 12, 2013

letter to secretary kerry


                                                       








Zoe Lofgren & Lorretta Sanchez


Các nhà lập pháp của Hoa Kỳ gửi thư yêu cầu Ngoại trưởng John Kerry đặt vấn đề nhân quyền với Việt Nam trong chuyến công du của ông sang Trung Đông và Đông Nam Á từ ngày 11/12 đến 18/12.

47 Bipartisan Members of Congress Call on Secretary Kerry to Address Vietnam Human Rights Abuses Ahead of Trip

Full text of the letter to Secretary Kerry is available below:

December 10, 2013

The Honorable John Kerry
Secretary of State
U.S. Department of State
2201 C Street, NW
Washington, DC 20520

Dear Secretary Kerry,

In advance of your anticipated travel to Vietnam this month, we are writing to strongly urge you to take advantage of this opportunity to encourage the Vietnamese government to improve its record on human rights. We believe that a closer relationship needs to be conditioned upon improvements with regard to human rights. The status quo in Vietnam is unacceptable, and we have serious concerns about strengthening ties with this government. We have particular concerns about our increasing trade partnership with Vietnam, including the ongoing Trans-Pacific Partnership (TPP) negotiations. Any further economic ties, specifically trade agreements, should be contingent on the condition of human rights in Vietnam. The government of Vietnam has perpetually ignored its promises to improve its human rights record and continues to blatantly act in disregard to international law.
...


Dec 10, 2013

bỏ đi săn sắt lấy về hư không




núi bao nhiêu tuổi gọi là núi non
(ca dao)

Núi Non

đêm tinh sáng giải ngân hà
gió châm buốt lạnh nguyệt tà về tây
phương nam chỉ bóng gươm dài
cầm huyền tấu khúc nam ai thật buồn
người từ giã biệt sơn xuyên
dấu chân lạc xác con thuyền chông chênh
áo manh với nỗi buồn tênh
làm sao biết được mông mênh là bờ
người từ sơ thủy ai ngờ
bỏ đi săn sắt  lấy về hư không
biết đâu thay thế phù vân
thì ta đổi lấy mười phần năm xưa
vào rừng nhặt trái mây mơ
đem về kết lại tình thơ cho nàng
quẩn quanh giấc núi lê vàng
thà danh với vị bộn bàng gieo không

*



The Moutain Cloud
by Charles Jagongo Ogola
(1972, Kenya Africa)

Clouds gather, the monkeys gawk over the trees
With fright, cover their babies on bellies
A lone bird flaps its wings away to nest
The dark clouds gather over the mountain
People point with glee, the drought be would over
Trees sway and dance, the storm so strong
Lightening spits fire with golden streaks
Patter patter, patter patter, heaven gates open
Rivers flow with gusto, farmers sing with passion
As monkeys curse, the birds sleep with glee.

*

Mây Núi

Mây đùn, những con khỉ trên cây  trố mắt  nhìn
Sợ, ôm chặt những khỉ nhỏ vào lòng
Con chim đơn lẻ về chiếc tổ vỗ cánh bay lên
Mây đen kết lại che lấp kín núi
Mọi người chỉ trỏ mừng vui, mùa hạn coi như qua
Cây đu đưa múa, giông gió lớn
Chớp lóe những lằn lửa ánh vàng
Lộp độp, lộp độp, những cánh cửa ông trời mở bung
Sông suối chảy róc rách, nhà nông hát ca thiệt mùi
Trong khi lủ khỉ chửi thề, thì lủ chim ta ngủ thiệt quá đả.

Dec 8, 2013

khó chịu nữa... á!


Nam Triều Tiên tuyên bố vùng phòng không được nới rộng 

Maj. Gen. Chang Hyok, a senior policy coordinator at the South Korean Defense Ministry, said Sunday that his government had explained its new air patrol zone to China and Japan. President Park Geun-hye also discussed it with Mr. Biden on Friday.
“Our top priority is to prevent accidental military clashes in the area,” General Chang said at a news briefing.

The State Department offered support for South Korea’s approach, saying that keeping open the lines of communication with China and Japan “avoids confusion for, or threats to, civilian airlines.”
“The United States has been and will remain in close consultation with our allies and partners in the region to ensure their actions contribute to greater stability, predictability, and consistency with international practices,” said Jen Psaki, a State Department spokeswoman.

When China declared its new air defense zone on Nov. 23 and demanded that planes flying in the area first notify Chinese authorities, both Japan and South Korea immediately rejected it. Their military aircraft have since flown through the disputed airspace without informing China.
 What the hell! Ay yah yah!
I'm not feeling good ... ah!
Bà mẹ, ai biểu mầy gài cườm cẳng
lên đầu chi cho... kẹt !
The United States has also flown two B-52 long-range bombers through the contested airspace, a move seen as a warning by Washington that it would defy what it considered a provocative attempt by China to expand its control over airspace in the region. (NYTimes)

Nam Triều Tiên tuyên bố một vùng phòng không được nới rộng chồng lấn với khu phòng không mà Trung Quốc mới loan báo.
Bộ Quốc phòng Nam Triều Tiên hôm nay nói rằng khu phòng không mới của Nam Triều Tiên, sẽ có hiệu lực từ ngày 15 tháng 12, bao gồm không phận trên Ieodo, một bãi đá ngầm trong các vùng biển ngoài khơi bờ biển miền Nam của Triều Tiên, mà Trung Quốc gọi là Suyan.

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ hôm nay cho biết chính phủ Nam Triều Tiên đã tham khảo ý kiến của Washington về quyết định của Nam Triều Tiên, kể cả một cuộc họp hôm thứ Sáu giữa Phó Tổng Thống Joe Biden và Tổng Thống Nam Triều Tiên Park Guen Hye ở Seoul. (VOA Vietnamese)

Dec 5, 2013

money quotes




+ Một người khôn ngoan nên  để tiền trong đầu, đừng cất  nó trong tim. Jonathan Swift 
+ Nếu không có phụ nữ trên thế gian, tất cả tiền bạc vô nghĩa. Aristotle Onassis
+ Có những người mang tiền và có những người sang giàu. Coco Chanel
+ Chúng tôi đã bỏ ra nhiều tiền để làm thay đổi thói quen.  Bill Gates 
+ Đôi khi sự đầu tư tốt nhất chính là sự đầu tư bạn chưa từng làm. Donald Trump 
+ Thương vụ không làm gì cả ngoài đồng tiền là thứ thương vụ nghèo nàn. Henry Ford 

+ A wise man should have money in his head, but not in his heart. Jonathan Swift
+ If women didn't exist, all the money in the world would have no meaning. Aristotle Onassis
+ There are people who have money and people who are rich. Coco Chanel
+ We've got to put a lot of money into changing behavior. Bill Gates
+ Sometimes your best investments are the ones you don't make. Donald Trump
+ A business that makes nothing but money is a poor business. Henry Ford
+ When I was young I thought that money was the most important thing in life; now that I am old I know that it is. Oscar Wilde
+ Money's a horrid thing to follow, but a charming thing to meet. Henry James
+ Money has never made man happy, nor will it, there is nothing in its nature to produce happiness. The more of it one has the more one wants. Benjamin Franklin
+ Honesty is the best policy - when there is money in it. Mark Twain
+Money won't create success, the freedom to make it will. Nelson Mandela
+ He that is of the opinion money will do everything may well be suspected of doing everything for money. Benjamin Franklin
 + All I ask is the chance to prove that money can't make me happy. Spike Milligan
 + Friends and acquaintances are the surest passport to fortune. Arthur Schopenhauer

Dec 2, 2013

trường cũ người xưa



giáo dục, miền Nam, trước 1975, cải cách, Bộ Giáo dụcgiáo dục, miền Nam, trước 1975, cải cách, Bộ Giáo dục                                


giáo dục, miền Nam, trước 1975, cải cách, Bộ Giáo dụcgiáo dục, miền Nam, trước 1975, cải cách, Bộ Giáo dục                                                             





                                                     
giáo dục, miền Nam, trước 1975, cải cách, Bộ Giáo dụcgiáo dục, miền Nam, trước 1975, cải cách, Bộ Giáo dục

giáo dục, miền Nam, trước 1975, cải cách, Bộ Giáo dục              

     

những tình ca bất tử



 











Célèbre Valse  
de Johannes Brahms
Mối Tình Xa Xưa 
Lời Việt: Phạm Duy

Trong chiều dần im hơi
Người ngồi thương nhớ bao ngày vui
Một ngày xưa cũ đời còn  đường  tơ
Là ngày hai đứa chúng ta còn thơ
Chiều hè êm ru, tràn ngập hương mơ
Cuộc tình đôi lứa như bài thơ

Gần người yêu dấu mộng về xôn xao
Và hồn như cất cánh bay về đâu
Lời thề bên nhau tình nồng đêm thâu
Cả một vừng sao làm tròn duyên nhau
Người từ phương nao trở về cho ta hết u sầu

Yêu người là không nguôi
Trầm mình trong thú đau thương người ơi
Cuộc tình duyên cũ dù thời gian qua
Mà lòng thương nhớ vẫn chưa hoen mờ
Chiều buồn không đâu ngậm ngùi thương nhau
Đời vì trôi mau mà đành quên sao
Người từ năm nao trở về cho hoa không phai mầu

Yêu người là không nguôi
Sầu tình chan chứa trong chiều rơi
Nhạc lòng êm ái dù đời tàn phai
Mà còn mãi mãi ngân trong đêm dài

  Mối Tình Xa Xưa,  Mối Tình Xa Xưa  Johannes Brahms- Waltz

Dec 1, 2013

country, vọng cổ mỹ




 I Still Like Bologna
Artist: Alan Jackson
Album: Good Time
Genre: Country

There's satellite communications
Long distance Internet relations
The world's a little faster every day

Có hệ thống truyền tin vệ tinh
Internet gặp nhau xa lắc
Thế giới mỗi nhanh hơn mỗi ngày

Now I know it's all well and good
And I don't embrace it like I should
But I wouldn't wanna go backwards even if I could                  

Ta biết chứ như vậy hay quá
Và chả ôm được nó vào lòng như ta muốn
Nhưng ta chẳng bao giờ muốn quay lui dù có thể

But I still like bologna on white bread, now and then
And the sound of a whippoorwill down a country road
The grass between my toes and that sunset sinking low
And a good woman's love to hold me close

Nhưng ta vẫn thích món bánh mì trắng bologna, suốt đời
Tiếng con chim sẻ nhỏ bên vệ đường làng quê
Cỏ xanh dưới ngón chân và mặt trời hoàng hôn xuống thấp
Và một tình yêu của nàng ôm ta trong vòng tay

  I Still Like Bologna
................................................................................................

Tôi từng nói với người Mỹ rằng Country Music cũng như Vọng Cổ của VN vậy. Giống nhau ở chổ tình cảm, bình dị, ướt át, nức nở, hồn nhiên và khỏe mạnh. Ca Country phải có giọng nức nở mới hay. Như vọng cổ. Ca vọng cổ mà cứng quá thì nên ca thể loại khác. Coi như hỏng vọng cổ. Country và Vọng Cổ là tiếng hát sang sảng giữa bao la đồng quê. Không có làn hơi mạnh, dài và ấm thì hát sẽ không ra làn điệu nầy.

mang trong tâm ý




Tôi có mấy người bạn nói với tôi rằng tại sao mầy hay chú trọng tới Huyền Sử, Nhân Thoại của VN đến thế, có thật sự quan trọng lắm không? Tôi nói ngay với người bạn mà không ngần ngại, quan trọng  chứ. Vì lẽ tao nghĩ cái gì cũng có ngọn ngành. Hơn nữa, về mặt một cộng đồng dân tộc, không thể không có một tiềm thức cộng thông để hàn gắn và điều chỉnh dân tộc ấy. Ai cũng vậy. Nếu anh khó có thể đoạn lìa hoàn toàn những kỷ niệm thơ ấu với chính gia đình của anh thì khối dân tộc cũng vậy. Vấn đề không phải là kỷ niệm vui hay buồn, sướng hay khổ. Nhưng, là ký ức suối nguồn tâm linh.

Tôi sống tại Mỹ, ai cũng nói người Mỹ thực dụng. Người Mỹ không có bề thế văn hóa và lịch sử như nhiều dân tộc khác. Tại sao nước Mỹ vẫn hùng mạnh và văn minh? Tôi nhìn vấn đề hoàn toàn khác. Đúng, nước Mỹ không có bề thế văn hóa lịch sử thật. Nhưng bề sâu tâm linh họ có. Họ có, kể từ lúc những người đầu tiên lập nghiệp vùng đất mới xa xôi với khát vọng duy nhất là được sống tự do theo tín ngưỡng của mình.

Người Hoa Kỳ hằng năm có vô số những Hội Lễ được tổ chức trên từng tiểu bang khác nhau. Tôi để ý, hầu hết những cuộc diễn hành Fair Parade đều nhắc tới ít nhiều lịch sử của họ.Những chiếc xe hoa Fair Float rực rỡ màu sắc và thấm đẫm huyền thoại truyền kỳ (myth, legend). Những chàng trai, cô gái, người lớn và trẻ em đầy vẻ hân hoan và toát lên  sức mạnh yêu đời. Tôi chợt hiểu vì sao dân Mỹ bề ngoài trông thực dụng lại mang trong tâm ý một sức mạnh dai dẳng hùng cường.

Một người đập con rắn độc, xem thế mà không dễ. Thứ nhất, anh phải không sợ. Thứ hai, anh phải dám đập. Thứ ba, anh phải có nội lực và bình tỉnh. Theo tôi, huyền thoại của dân tộc chính là lòng can đảm, ý chí, nội lực tiềm tàng của dân tộc đó.