Dec 17, 2012

hóa ra đó là một người mù!


ngoi-hong-vay-uot-200.jpg"Người ta quên điều đó và trốn vào sự tục tĩu chẳng hạn. Đôi khi trốn vào cái gì đó để cười nhằm quên nỗi đau đớn trong lòng để dần dần đánh mất nhân phẩm, sống theo cách sống vô loài. Đó cũng là nội dung của “Ngồi hong váy ướt” mà rất nhiều người tưởng rằng truyện đó nhằm nói về sex. Tôi muốn tạo một phản đề cho nên khi đọc truyện rồi mới biết nó thuộc dạng nào." (Võ Thị Hảo)

“Ngồi hong váy ướt” là một bức tranh xã hội hiện tại và sự mù lòa của nhân gian được phô bày trong một quán cà phê chiều mưa đông Hà Nội. Người ta khiêu dâm, tỏ tình, cãi lộn, đập phá và chửi rủa. Cây cối đen thẫm, quắt vặn trong tuyệt vọng. Cả con người, vật và cây cối trước sau cũng bị ung thư bởi nước độc và bầu trời độc. “Đến những cánh én cũng không thể thoát khỏi một bầu trời nhừa nhựa khói thải, bụi và giăng mắc những con mắt đục lờ, đỏ sọc máu, chớp đảo qua lại từ Tây sang Đông, từ Nam chí Bắc”. Những quý bà Kén và quý ngài Kén được bọc lạnh lùng trong thứ kén dệt bằng sợi thép. Và người đàn bà, nhảy múa chân trần rớm máu, thăm thú cho hết những phận người, những cảnh sắc hỗn độn, vô loài và thê lương.

Cô bị ướt đẫm mưa lạnh, vào quán ngồi hong váy ướt, tìm chút hơi ấm. Cô nhìn thấy một người đàn ông từ đằng kia góc phòng và cô chờ đợi, hy vọng đó là người đàn ông đàng hoàng, mạnh mẽ, mơ ước của cả cuộc đời cô. Anh ta đi đang hướng về phía cô mà bước tới. nhưng anh ta đi qua cô, đâm sầm vào bức tường, trượt ngã, tóe máu. Hóa ra đó là một người mù! Cuộc chờ đợi vô vọng của cô diễn ra trong tiếng cười ngất của những Người Kén. Cây gậy dò đường của người mù văng ra bên chân tường.”  Mặc Lâm phỏng vấn Võ Thị Hảo

"Sartre viết tiếp: "Huyền ảo là một thế giới toàn diện mà sự vật biểu hiện một tư tưởng quyến rũ đòi đoạn, vừa bất thường vừa lôi cuốn, gặm nhấm trong cơ thể nhưng không thể diễn tả thành lời". Và ông đưa ra một định nghiã huyền ảo: "Huyền ảo trình bầy hình ảnh lật ngược của sự hội tụ linh hồn và thể xác. Linh hồn chiếm chỗ của thể xác và thể xác chiếm chỗ của linh hồn. Để nhận diện hình ảnh này, chúng ta không thể dùng những ý tưởng sáng tỏ khúc triết, mà phải dùng những ý tưởng rắm rối, "huyền ảo", nói cách khác, chúng ta phải đi vào chỗ mờ ảo, với đầu óc trưởng thành, có văn hoá, với cá tính nhiệm mầu của một kẻ mơ mộng, của con người nguyên thuỷ, con người trẻ thơ." (Sartre, Aminadab, Situations I, Folio essais, trg 115)."

"Một mình một ngựa, vén màn đối lập bằng cách xây dựng thành lũy huyền ảo trên những con người đã bị xé xác, hồn phanh trăm mảnh, để chống lại thành trì kiên cố xây bằng vi khuẩn tham nhũng, lừa đảo, trộm cắp, điêu ngoa của những con ong chúa mê hoặc đồng loại bằng thứ mật ngọt giết người. Hiện thực huyền ảo của Võ Thị Hảo là cuộc trực chiến giữa hai thành trì. Võ một mình một trận chiến. Một mình một nghiã địa."  Thuỵ Khuê viết bài phê bình sách Võ Thị Hảo
...................................

Người ta dám hy sinh tranh đấu vì đâu ? Vì người ta thâm cảm tình yêu của người mình yêu thương, của xóm làng hiền hoà, của dân tộc bị áp bức. Và của giải non sông cẩm tú đẹp đẽ do tiền nhân để lại đang bị gặm nhấm dần mòn bởi bọn Vc bán nước cầu vinh. Dân tộc Việt, lòng người đang sôi sục. Giới cầm bút, văn nhân nghệ sĩ hơn ai hết là những người đại diện cho văn hoá, đại diện cho tình người. Sứ mệnh lịch sử của họ hiện nay là đem lại được khối tình tự nồng nàn của dân tộc VN. Tình tự đó phải hiện diện trong tiếng nói, trong thi ca, trong tác phẩm văn chương và văn nghệ

Nhà văn Võ Thị Hảo có một một bút pháp và văn phong riêng. Là một nhà văn chuyên nghiệp. Không giống hầu hết các văn thi sĩ của VN. Bà viết và thoát ra khỏi cái vòng chữ nghĩa ục ịc xí xô xí xào và nghèo nàn lai Tàu của Vc. Nghe bà nói trên RFA và đọc tóm tắt các truyện ngắn trong tập "Ngồi hong váy ướt" vừa xuất bản tại Paris thì rõ. Tiêủ thuyết của bà dường như hơi chọn đọc giả.