Nov 27, 2012

khua mái chèo cuốn cả thiên thanh

Ngày xưa Từ Thức

Người dong ngựa trắng nhuốm giang hà
Vào hội hoa ai nỡ buộc hoa
Trao tấm áo chuộc nhành hương giáng
Nhìn hương bay khuất núi mù sa

Bấm tay còn mấy độ lá vàng
Mà đem hình tướng nhốt mang mang
Này mộng ảo trả về mộng ảo
Khăn gói lên treo ấn từ quan

Vó ngựa qua cầu còn mây mù
Khói phù hư dong nốt phù du
Xốc xếch đeo túi thơ bầu rượu
Cùng cỏ hoa chào vẫy xuân thu


Khua mái chèo cuốn cả thiên thanh
Thuyền chở xuân gỗ cùng đơm nhành
Vỗ bầu rượu hát câu chuốc rượu
Gạt chân mây nổi giữa dòng xanh


Ngát lưng trời mấy ngọn núi cao
Rừng đào hoa tuôn suối hoa đào
Dấu hài biếc in lần cỏ biếc
Theo làn hương thoảng xuống từ cao


Đàn sáo bỗng dâng mờ ngạn liễu
Mỗi dòng vương thơm quyện ánh sương
Hai người đẹp thướt tha bước tới
Khóe phù dung xõa tóc phù hương


Đón chàng ngự gác Dao Quang
Hiên pha lê điểm ngọc tô vàng
Đây người cũ bên cành hoa trắng
Ôi Giáng Hương từ hội xuân sang


Xưa chàng cởi áo chuộc Hương đi
Đền áo chàng đây cõi lưu ly
Hương vẫn nép cành hoa đỉnh núi
Đợi bướm trần hoa lệ mấy khi


Bướm trần gian trong động hoa vàng
Bướm thênh thang dạo cõi mang mang
Thời gian mặc nước xanh về biển
Động hoa riêng nợ thiếp duyên chàng


Rồi ngày qua theo suối la đà
Một đêm thu trăng rụng cành hoa
Nơi thôn trúc thương cành lệ bưởi
Hồn quê dâng ngược suối trời sa


Này Hương ơi cho bướm trở về
Hương còn hoa bướm cũng còn quê
Cho dẫu gì xanh xanh cỏ nội
Khiến lòng ta sầu trắng cành lê


Cả cỡi đào hoa bỗng nhuộm sương
Bỗng sa giọt biếc bỗng phai hường
Quán chợ mây đà tan phiên họp
Đời gió bay đâu dễ tầm hương


Lọn tóc này xin kết làm xe
Nhờ con loan con phụng đưa về
Nợ có thế cũng đành biết thế
Mong gì ai lãng đãng đường mê


Chàng lên xe nàng tựa cội đào
Sóng mắt buồn theo sóng liễu trao
Hoa đã trôi hương còn đọng mãi
Hạt nước về nhập thủy triều cao

Xe phụng toan nổi một đám mây
Kỷ vật ai còn đóa hoa gầy
Đôi hài rách quen lần lối cũ
Đường trở về biếc cỏ thơm cây

Dừng nơi xóm cũ xóm hoang vu
Đôi mái nhà tranh lòng núi thu
Hỏi ai ai biết là ai nữa
Mấy trăm năm mây nổi sương mù

Con bướm trần sầu cất cánh bay
Gửi đêm nay cho một quán say
Cạn bầu rượu gặp bầu hư mộng
Hình hài tan theo gợn gió mây 

Phạm Thiên Thư

......................................................

Trong năm Quang Thái đời nhà Trần, người ở Hóa Châu tên là Từ Thức, vì có phụ ấm được bổ làm Tri huyện Tiên Du . Bên cạnh huyện có một tòa chùa danh tiếng, trong chùa trồng một cây mẫu đơn, đến kỳ hoa nở thì người các nơi đến xem đông rộn rịp, thành một đám hội xem hoa tưng bừng lắm. Tháng  bính tý, người ta thấy có cô con gái, tuổi độ 15, 16 phấn son điểm phớt, nhan sắc xinh đẹp tuyệt vời, đến hội ấy xem hoa. Cô gái vin một cành hoa, không may cành giòn mà gãy khấc, bị người coi hoa bắt giữ lại, ngày đã sắp tối vẫn không ai đến nhận. Từ Thức cũng có mặt ở đám hội, thấy vậy động lòng thương, nhân cởi tấm áo cừu gấm trắng, đưa vào tăng phòng để chuộc lỗi cho người con gái ấy. Mọi người đều khen quan huyện là một người hiền đức.
Song Từ Thức vốn tính hay rượu, thích đàn, ham thơ, mến cảnh, việc sổ sách bỏ ùn cả lại thường bị quan trên quở trách rằng:
- Thân phụ thầy làm đến Đại thần mà thầy không làm nổi một chức Tri huyện hay sao!
Từ than rằng:
- Ta không thể vì số lương năm đấu gạo đỏ mà buộc mình trong áng lợi danh. Âu là một mái chèo về, nước biếc non xanh vốn chẳng phụ gì ta đâu vậy. (Chuyện Từ Thức lấy vợ tiên - Truyền kỳ mạn lục)