Nov 4, 2012

canh khuya con nhện giăng võng

trích thơ nty

Có hề chi

Có hề chi một chiếc lá rơi
thiếu một chiếc mùa Thu vẫn đẹp
người ta vẫn gặp gỡ chia phôi
không lưu luyến chẳng hề nuối tiếc

Có hề chi một cánh hoa rơi
thiếu một cánh mùa Xuân vẫn thắm
người ta vẫn cứ sống cứ vui
như chẳng có gì là quan trọng

Có hề chi một ánh sao băng
thiếu một ánh trời đêm vẫn sáng
người ta vẫn đứng dưới mặt trời
hạ vẫn chan hoà muôn tia nắng

Có hề chi một người ra đi
thiếu một người cuộc đời vẫn thế
sao kỷ niệm êm đềm năm tháng
nhói tim ta những sáng Đông về


Những bàn tay chia

Vói tay hái đóa hồng nhung
chợt thấy lòng đầy gai nhọn
canh khuya con nhện giăng võng
ru đêm những khúc tình buồn


Đưa tay mà bứt ngọn ngò
bỗng thấy lòng đau như vỡ
chẳng hay có ai giả đò
cho câu ca dao lầm lỡ

Dang tay vớt cánh bèo trôi
sao thấy lòng mềm như cỏ
trăng phương Nam sáng bồi hồi
những ước nguyền tan theo gió


Chạm tay vào nụ hoa đào
chừng như lòng gợn gió đông
bên rừng không ai thổi sáo
mà sao mây trắng bềnh bồng

Giơ tay nắm tiếng đàn bầu
gởi theo con sáo sang sông
chao ơi lòng qua nhớ bậu
bao giờ chim mới xổ lồng

Vẫy tay chào vĩnh biệt người
không biết rồi quên hay nhớ

Ngô Tịnh Yên