Oct 4, 2012

expression is not debate

Debate (noun)
: a contention by words or arguments: as
A presidential debate
a : the formal discussion of a motion before a deliberative body according to the rules of parliamentary procedure
b: a regulated discussion of a proposition between two matched sides

a: Một thể thức trong nghị trình bàn thảo trước khi đưa ra phiên khoáng đại của nghị viện
b: Một sự bàn bạc thảo luận tranh luận của một kế hoạch giữa 2 phía tranh đua

Forum (noun)
1a : the marketplace or public place of an ancient Roman city forming the center of judicial and public business
b : a public meeting place for open discussion
c : a medium (as a newspaper or online service) of open discussion or expression of ideas
2: a judicial body or assembly : court
3a : a public meeting or lecture involving audience discussion
b : a program (as on radio or television) involving discussion of a problem usually by several authorities
(Merriam -Webster)

1b: Một nơi công cộng để tụ tập bàn luận mở rộng
1c: Một phương tiện (như tờ báo hay trên trang internet) để bàn bạc mở rộng hay là bày tỏ những ý kiến.
3b: Một chương trình (phát thanh hoặc phát hình) liên quan đến việc thảo luận một vấn đề, thông thường là bởi những nhân vật có thẩm quyền.
.............................


A public expression ideas
Như vậy,
Debate - tranh luận thật sự xảy ra hầu hết trong nghị viện hoặc giữa 2 đối thủ tranh đua nào đó, chính trị hoặc văn học hoặc khoa học.
Còn, bày tỏ ý kiến và bàn thảo mở rộng expression of  ideas, open discussion diễn ra trên mặt truyền thông như báo chí hoặc trang mạng, hay là một nơi công cộng như đường phố, sân công ốc, quảng trường v.v...

Cái khác nhau giữa tranh luận và bày tỏ ý kiến là: tranh luận có ban điều hợp, có khán thính giả, giữa 2 phía đối lập có chương trình kế hoạch của mình - formal discussion or regulated discussion  . Thí dụ, 2 ứng cử viên TT ở Hoa Kỳ tranh luận. Người thật việc thật, có đề tài, có kế hoạch, có trọng tài và khán giả. Trong khi, bày tỏ ý kiến trên diễn đàn có tính cách tự do - open discussion or expression of ideas. Mỗi người một ý. Trình bày thẳng thắng ý kiến.  Phải là ý của chính mình. Không cần theo sự bó buộc nào. Hoàn toàn cởi mở và rộng rãi.
 
Người VN hay có thói quen làm ngược lại : họ thích "tranh luận" tranh cãi bắt bẻ nhau búa xua trên mạng. Trong khi nơi nghị viện như quốc hội thì phần lớn là "đọc tham luận" góp ý ! Vì vậy, xã hội VN dường như cứ nhùng nhằng chả ra làm sao. Vì người dân thì thích cãi nhau khắp mọi nơi. Trong khi người có trách nhiệm phục vụ công chúng thì thường là im lặng hoặc lên án ngược lại dân chúng !

Ông tướng ông tá thì hay đề cao "kềm chế" khôn khéo và ổn định trước sự xâm lấn của TQ. Ông dân biểu, bà đại biểu, bí thư, chủ tịch thì khoái làm ăn kinh tế theo mô hình TQ. Họ gần như nín lặng trước sự xúc phạm nhân phẩm người dân bởi công an và côn đồ. Đáng lẽ "quan chức" là những officers cần ăn nói và tranh cãi thì họ nín. Trái lại, dân chúng cần bày tỏ ý kiến tự do thì dân chúng né và dân chúng cãi. Lọa thiệt.

Hè hè hè, ngộ là dzua của nị nè!
Ít người để ý đến sự vô lý khi họ chủ trương "tranh luận" trên mạng ảo. Tui thấy rất nhiều cuộc "tranh luận" kiểu này diễn ra. Rất tức cười. Thường là rổng tuếch hoặc là bài bản. Và hầu hết là bế tắc hay là lùng nhùng chả đâu vào đâu. Vì sao?Vì nó không có một ID căn cước đàng hoàng. Không có trọng tài. Không có sự tương hợp giữa 2 phía. Không đề ra được một đường lối kế hoạch gì. Và, một điều rất quan trọng, nó còn nằm trong một âm mưu thôn tính. Điều này giải thích tại sao, người Việt gần 40 năm dưới chế độ CSVN, nhà nhà tranh luận, người người tranh luận để tìm ra "chân lý" mà "chân lý và công lý vẫn vắng bóng. Thậm chí sinh mệnh và sinh hoạt văn hóa tâm linh, kể cả ý chí quật cường của nòi giống Việt dần dà mai một. Xã hội VN lòng người hoang mang bế tắc lạc lõng.

Phàm, hể quen tranh hơn lý lẽ lời qua tiếng lại lâu ngày thì mất dần chí khí. Đa ngôn nhiễu sự thì khí lực đấu tranh tiêu tán. Cái tình gắn bó và nồng nàn của dân tộc cũng mất. Dĩ nhiên, trong mặt trận ồn ào tranh nhau lời ăn tiếng nói đầy cuồng nộ đó, kẻ có bạo lực mà ngang ngạnh nhất thì thắng. Bi kịch của người Việt chổ đó.